Từ chiếc áo bà ba

       tới ... nhạc chế

 

 

* Chiếc áo bà ba

 

Tôi chẳng lạ ǵ với chiếc áo bà ba v́ được sinh ra, lớn lên ở miền Nam. Có đi ra Bắc đôi lần để xem máy lạnh gắn đầy công viên, phụ nữ mặc áo tứ thân như trong truyện cổ tích-cho nó vui! Nhưng hai lần đi làm ăn, có ngang qua Hà Nội th́ chỉ loanh quanh những phố ăn nhậu. Lần đi với bố là đáng nhớ nhất trong những chuyến hành hương. Hai cha con đến nhà bác tôi ở phố Ngọc Hà, chiều tối, tản bộ ra công viên th́ chỉ thấy hoạt cảnh... vuốt bùi. Tôi khoái cái từ ngữ  mà ông bác tôi dùng để chỉ hành vi văn hoá thủ đô. Tôi nhớ măi ngữ âm Hà-Nam-Ninh của người bác mà hết đời tôi chỉ gặp một lần. "Mày có bức xúc th́ đây là thiên đàng giải toả!"

Bố tôi đă đầu hàng vô điều kiện lần thứ hai là đầu hàng ông anh rể-gốc bần cố nông, nhưng trót yêu con gái nhà địa chủ thất thời sau đấu tố th́ chấp nhận bị khai trừ khỏi đảng, chấp nhận đời đen như mơm chó bên cô chủ trong mơ. Nhiêu đó thôi, đă đủ lư do cho bố tôi ra tù là về thăm người chị ruột c̣n ở quê xưa, thăm ông anh rể đă hết ḷng với chị ḿnh. Riêng tôi không có những t́nh cảm sâu xa đó v́ tôi như đứa bé sinh ở Mỹ bây giờ, cha mẹ có đưa nó về Việt Nam thăm ông bà th́ riêng tư nó cũng chỉ như một cuộc nghỉ hè xa và không hứng thú ǵ cho lắm! Tôi đành xin kiếu mảnh đất ngàn năm văng tục trong im lặng để xuôi Nam vẹn toàn.

 

Tôi yêu miền Nam hơn hồi chưa đi Bắc như người hải ngoại bây giờ về lại quê xưa có thể khóc được với cây cầu khỉ mà thuở nhỏ chớ hề nghĩ đến mỗi bận đi qua. Tôi yêu miền Nam rứr ruột ra ḿnh mà chiếc áo bà ba là hơi thở của đồng bằng ph́ nhiêu, sông nước, ruộng vườn... H́nh ảnh cô gái miền tây trong chiếc áo bà ba, nghiêng nghiêng nón lá phất phơ quai hồng theo con nước lớn nước ṛng, chèo ghe trên những sông rạch chằng chịt đă ăn sâu trong tiềm thức tự bao giờ! Cánh áo đơn sơ, mộc mạc trên thân mẹ, thân d́ đă mưa nắng nuôi con, thương cháu. Cánh áo diệu hiền thấm giọt mồ hôi của những bông hoa đồng nội đă để lại ḷng người đứng bên sông niềm thương nỗi nhớ sự mềm mại của thân h́nh; thanh thoát của vải hoa hay chỉ một màu thiên thanh trong sáng, màu hồng tơ vương, màu hoa cà đằm thắm diệu ngọt...

 

Cái thời tay trắng mộng đầy phất phơ theo vạt áo cô gái sông Tiền, sông Hậu qua đi. Tuổi trẻ thời tôi, sau "giải phóng" như lục b́nh man mác-biết về đâu! Có tính ở lại làm rể miền tây mấy bận nhưng t́nh cứ xót xa... trôi. Em như cục cứt trôi sông/ anh như con chó ngồi trông trên bờ. Cái thời chó chết nó thế! Cuối cùng táp bến B́nh Đông, ngộ ái nị, nị ái ngại... ngộ ôm đại - nị đừng có ngại. Đă ¼ thế kỷ trôi qua, chớ hề thấy em mặc áo bà ba một lần cho bay mùi x́ dầu nước tương, đuôi heo hầm xáu-báu (củ cải muối), đuôi ḅ hầm nấm đông-cô... lấy vợ Tàu th́ tha hồ ăn đuôi theo tinh thần truyện kể:

 

Ông Tàu bán thịt heo quay rao hàng là ăn ǵ bổ nấy! Mua dzô mua dzô... Gặp bà Việt cà lăm-cắc cớ, hỏi: "Dzậy, ăn cái đuôi th́ bổ cái ǵ?" Ông Tàu nói, "Cái lày... nị mua chồng nị ăn. Nó ăn cái đuôi đằng sau th́ bổ cái đuôi đàng trước". Bà cà lăm nghe khoái! "Dzậy... dzậy... chặt...chặt...chặt...chặt... ch...ặ...t... cho tui 2 đồng... đuôi". Ông Tàu: "Tiểu cái lụ mụ nị! Biểu ngộ chặt hết nửa con heo rồi mua có hai đồng."

Từ đó, khả năng chờ em thay áo cũng qua tuốt luốt tự bao giờ! Nhưng từ đó, những cánh áo bà ba đậm đà phong thổ miền Nam được trân trọng giữ ǵn trong kư ức - để sống lại dạt dào yêu thương khi thấy trên sân khấu ca nhạc, những cô ca sĩ trẻ đẹp thỉnh thoảng mặc áo bà ba lên sân khấu hát nhạc quên hương đă nhắc nhở biết bao nhiêu t́nh! Nhớ nhất là lần tôi theo thằng bạn nhỏ hơn ḿnh về quê. Cha nó là lính Thủy quân lục chiến, tên ông Sáu Chiến. Sau hoà b́nh làm nghề thương hồ.

 

Nhân dịp mùa hè mà cha nó bệnh v́ nhậu quá mạng nên tôi với nó chèo ghe, căng buồm khi thuận gió để giải quyết cho má nó một chuyến hàng thương hồ. Đâu ngờ, khi về tới Vĩnh Long (quê ngoại của bạn tôi) th́ cắc cớ xảy ra! Tôi quá xúc động với chân t́nh của d́ Uốt thằng bạn. Người con gái miền tây mà tôi mang nhiều nỗi nhớ không tên. Em đăi tôi món đặc sản quê nhà như giới thiệu với anh đây là... quê em. Món canh chua ếch th́ đâu có ǵ lạ! Nhưng lạ ở chỗ là em đă bao công khó cho người không quen. Chắc ai dân miệt vườn th́ c̣n nhớ trái dừa khô có ba con mắt. Người nhà quê trưởng giả chỉ đục một mắt của trái dừa khô, thả vào đó con ṇng nọc. Đêm đến thắp đèn dầu dừa cho muỗi bu, muỗi rớt vô con mắt mở của trái dừa th́ thành thức ăn cho ṇng nọc lớn lên thành ếch. Khi ếnh trong trong trái dừa 1ớn theo ngày tháng (không có khả năng thoát thân ra lỗ mắt dừa bằng móng tay út), em thắp đèn hàng đêm cho ếch có muỗi ăn, ban ngày đói bụng th́ ếch ăn cơm dừa khô. Cứ thế ếch lớn. Khi em nấu đăi tôi món canh chua ếch th́ đậu bắp, giá, bạc hà, cà chua, lá me non, rau ôm... cứ b́nh thường như canh chua trên khắp miền Nam. Đặc biệt hơn tôm tép, cá... là ếch. Em chặt (đập) bốn trái dừa khô để có bốn con ếch trắng trờ v́ thiếu nắng. Canh đang sôi, đập dừa là ếch sống nhảy luôn vô nồi canh chua. (Không lột da, mổ bụng, cạo rửa ǵ hết). Khi ếch chín, múc ra tô, con ếch trắng nhách, c̣n nguyên da, đủ đầu ḷng, cứ xoè tay xoè chân phản đối!

 

Tôi ăn hay không ăn là câu trả lời dứt khoát... anh ở hay dzià?! Tôi dzià chứ sao ăn nổi v́ bốn con ếch cứ trợn mắt nh́n tôi trong tô canh chua. Đôi mắt thứ năm nh́n tôi trách móc...! Đành chịu chứ không tài nào dám nhá thử miếng ếch-dừa. Thoạt trông nhờn nhợt màu da/ ăn dừa nung núc đẫy đà toàn thân như tú bà trong truyện Kiều. Ghê quá!

Trưa nay, hè xứ Cao bồi nắng chang chang cả trăm độ F, tôi bước ra sau tiệm để làm công việc mà ngày càng bị nhiều người chê trách là châm điếu thuốc. Mới mở cửa sau, chỉ hai bước chân là chạm vuông tường cao hơn đầu người, có thùng rác bự cho cả khu thương mại xài chung. Không thấy mặt người đang đổ rác phía bên kia nhưng tiếng hát th́ nghe được. Không biết sao khi đi tắm và đi bỏ rác th́ người ta ưa hát? Không nghe thầy lang nào bàn vụ này! Không chừng hát có thể khử mùi không hay hay mùi không hay là chất gây hát đối với thần kinh con người mà chưa khoa học gia nào nghiên cứu.

 

Trưa hè vắng vẻ và văng vẳng một giọng nam trầm của người miền tây th́ âm thanh đi thẳng vào ḷng người diệu vợi... "Chiếc áo bà ba quê mùa em không mặc! Bởi đua đ̣i em mặc áo hai dây. Nó đứt một dây, tai (tay) nào em dzói dzịn (vói vịn), dzói tai nào... lông nách cũng đen thui..."

 

Trời đất quỷ thần ơi! Nam danh ca Minh... Liều nào mà ác liệt dzữ dzậy trời? Minh Cảnh, Minh Vương, Minh Phụng... mà nghe th́ co gị chạy tuốt, chịu sao cho thấu. Tôi cũng ráng lê mươi bước... đi xin chữ kư! Th́ ra một thanh niên yêu đời. Anh bạn trẻ mới ngoài đôi mươi, đầu bù tóc chỉa như con nhím, quần áo lôi thôi, gương mặt lại đóng bớt một cánh cửa sổ của tâm hồn cho bớt chói nắng mà người thiển cận gọi là thằng chột.

 

Để bù lại cho những cái trớ trêu trên gương mặt bí hiểm! Người bạn trẻ có nụ cười miền tây vô cùng hiền hậu làm tôi nhớ những người bạn miền tây hết sức! Tôi thấy thật thân và thật gần nên mời anh ta điếu thuốc. Chúng tôi láp dáp được vài câu để biết anh ta là thợ... vịn.  (Bên tiệm may của bà Đại Hàn mới sang cho người Việt Nam v́ trơ trọi hũ kim chi trong khu thương mại sặc mùi nước mắm th́ làm sao thọ nổi!) Bạn tôi theo thầy đi sửa tiệm may Đại Hàn thành tiệm may Việt Nam. Với vai tṛ thợ vịn và đi bỏ rác đă dư sống nên yêu đời, ca hát làm bằng cho tâm tư măn nguyện. Ḷng dạ người miền Nam dễ thương, xởi lởi nên cũng dễ ṛ rỉ thông tin cá nhân. "...Ngon hơn hồi em c̣n ở Long An, đi vác mướn ngoài bến xe cả ngày chỉ được chừng 5 đồng (đô la). Em ăn cơm, uống nước cũng hết hai đồng, đem về cho má chừng ba đồng th́ má cho lại một đồng để đi chơi... Bây giờ, qua Mỹ khoẻ re - ngày 50. Làm ǵ cho hết tiền?!"

Đang tâm sự đời tôi ngon trớn th́ ông thầy của bạn tôi thô-lỗ-miệng, chửi thề ỏm tỏi v́ thằng đệ tử đi bỏ rác hay bỏ mạng mà không thấy về! Họ bỏ lại tôi đứng chơ lơ như cây cột đèn hiu quạnh, nắng Texas th́ tôi đă quen nên nhằm nḥ ǵ! Cứ nhớ lời ông bạn Huy: "Sống ở Mỹ mà một người không làm ra trăm bạc/ ngày, th́ sống sao nổi!" Ước ǵ ông Huy nghe một người đồng hương thoải măi nói: "... ngày 50. Làm ǵ cho hết tiền!" Ông Huy tháng nào kiếm được năm ngàn đă than như bọng. Lơ tơ mơ như tôi th́ thật là không dám lên tiếng càm ràm bề trên, nhỡ các ngài đổi ư cho đi làm thợ... vịn th́ bỏ xừ. Người ta thường đứng núi này trông núi nọ nên măi măi bất an. Bằng ḷng với hiện tại như anh bạn trẻ th́ có thể ca hát, yêu đời trong cái nắng chang chang nơi miền đất hứa, trong cơi phù du làm cho thùng rác to bự mà anh ta phải đi đổ một ḿnh cũng nhẹ đi đôi phần! Bằng ḷng với những ǵ ḿnh có thật an nhiên, tự tại mà không ai tin.

 

Trưa nay nóng dữ nên bà con trốn trong máy lạnh. Ngoài kia, băi đậu xe mênh mông, ảo giác nắng như sông nước bềnh bồng, thi thoảng có chiếc xe lười biếng như không muốn chạy v́ nóng mà cứ phải lăn bánh về một nơi nào đó! Không ung dung như chiếc xuồng ba lá trên sông. Có,"Chiếc áo bà ba quê mùa em không mặc. Bởi đua đ̣i, em mặc áo hai dây..." cỡi chiếc Lexus ES300 lướt qua mặt tôi với nụ cười đồng hương ấm áp. Hai cánh tay trần mang vẻ đẹp phô trương-Mỹ hoá, nhưng thử tưởng tượng hai cánh tay ấy được lồng trong chiếc áo bà ba th́ dịu dàng biết bao. Chủ nhân của hai cánh tay nơn nà không ư thức được vẻ đẹp kín đáo truyền thống hay bản thân ḿnh không ư thức kịp vẻ đẹp trần trụi theo thời đại toàn cầu, thế kỷ lưu vong.

 

* Nhạc chế

 

Tôi nghĩ ngợi mơ hồ về thay đổi quá nhanh để con người không bắt kịp nên mới có những phản ứng như chế (nhái) lại lời thơ, nhạc vừa rồi, để thoả măn tâm tư con người thấp cổ bé miệng. V́ cao cổ lớn miệng th́ đương sự đă đả kích, chống đối ngay tác giả chứ cần ǵ nhái lại để thể hiện phản kháng. - Như  khi tôi c̣n nhỏ mà đă sớm chịu đựng sự đổi thay của lịch sử nên học tṛ không thuộc nổi bài thơ "Đêm nay Bác không ngủ" của Tố Hữu theo nguyên tác trong sách Giáo khoa, nhưng lại thuộc ḷng bài thơ chế lại như sau: "Đêm nay Bác không ngủ/ Ngày mai Bác ngủ bù/ Anh đội viên gật gù/ Lăo già này... khôn thật." Cũng như anh bạn trẻ vừa đây, tự nhiên bị liệng qua Mỹ v́ một lư do nào đó, bảo lănh chẳng hạn. Anh không c̣n thấy những chiếc áo bà ba trong thôn xóm anh ở, ngoài ruộng vườn anh trông, bến băi anh làm việc kiếm cơm... Bỗng dưng xung quanh anh, h́nh ảnh người phụ nữ kín đáo bị lột bỏ đến chỉ c̣n hai mảnh bikini mà không sượng sùng khi rửa xe ngoài sân là cớ mà cho thiên hạ ngắm mới là chánh. Mười người phụ nữ quanh đây th́ đă bảy, tám người mặc áo hai dây, phơi ra hai cánh tay trần mát lạnh! Anh phản kháng kiểu nhà quê, con nít... cũng khác ǵ tôi xưa!

 

Lư luận như vậy, phải chăng nhạc chế xuất phát từ những người thấp cổ bé họng. Họ không đủ khả năng để sáng tác và chắc cũng không có điều kiện để phổ biến nên dựa vào cái có sẵn (đă được nhiều người biết để quá giang suy nghĩ riêng tư của ḿnh). Tôi có nghe nhưng không nhớ tác giả và tác phẩm."Em ơi! Nếu mộng không thành th́ sao? Non cao đất rộng biết đâu mà t́m?" Người nhạc sĩ sáng tác ta thán về trăm khó ngàn khăn của t́nh duyên trắc trở. Nhưng người b́nh dân không có lắm suy tư nên giải quyết gọn: "...Mua chai thuốc chuột uống cho rồi đời". Ông nhạc sĩ mà nghe (chắc chắn đă nghe đâu đó) chắc buồn lắm! V́ qua lời nhạc ông đặt có hàm ư, thông điệp... trong t́nh yêu đôi lứa cần sự thủy chung, kiên nhẫn vượt khó qua h́nh ảnh "non cao đất rộng" trong tinh thần ca dao: "Yêu nhau mấy núi cũng trèo/ mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua" Ai kiên nhẫn, chung t́nh th́ t́nh yêu ấy lên ngôi. Toại nguyện khi trùng phùng sau trăm khó ngàn khăn.

 

Nhưng đời vội vă đâu có ai kiên nhẫn nữa! Những tâm hồn đẹp của người viết nhạc cứ cho ra lời hay ư đẹp. Người hát nhạc tự thấy không đúng với ḿnh chứ không phải không hay... th́ tùy nghi chế, nhại. Câu nhạc chế mà tôi nhớ được tiếp theo là Lam Phương viết: "Từ ngày có em về, nhà ḿnh tràn ánh trăng thề..." Hay quá! T́nh tứ và lăng mạn vô cùng. Nhưng "em" trong nhạc Lam Phương không (chưa) phải là đại biểu quốc hội trong dân gian, v́ có những em khi chưa được rước về dinh th́ dễ thương hết biết. Nhưng rước về rồi th́ hết biết dễ thương chỗ nào. Nên người b́nh dân đành xin lỗi nhạc sĩ mà chế lại! "từ ngày có em về, nhà ḿnh toàn tiếng chửi thề..." "Em" đời mới kiểu này hơi nhiều trong dân gian bây giờ nên tỷ lệ ly dị cũng từ đó tăng cao trong đời sống hiện đại.

 

Nói tới nhạc chế th́ bát ngát với những người có trí nhớ tốt. V́ qua đây chúng ta mới nhập gia tùy tục, sống theo Mỹ là không biết tên người hàng xóm, không xử dụng phương tiện công cộng nhiều như khi ở quê nhà, nên ít tiếp xúc giới b́nh dân ngoài bến xe, băi chợ. - Những người thường lẻ loi, cô đơn trong cuộc sống xă hội, thậm chí hơi bị coi thường nên tâm tư họ có những phản kháng mà xét cho cùng là đáng thương. Họ, thay v́ ngồi than thân trách phận hẩm hiu th́ không ai nghe, thèm nghe. Họ mượn câu thơ, lời nhạc có sẵn (và đă nhiều người biết), sửa đổi lại cho đúng với tâm tư ḿnh, kèm theo nhu cầu đương nhiên là muốn người khác hiểu ḿnh. Điều không ngờ là trong xă hội lại có rất nhiều người giống ḿnh nên ḍng nhạc chế sống hùng sống mạnh hơn cả nhạc chính quy có tác giả hẳn hoi.

 

Để chứng minh, chắc chưa ai quên những năm sau "giải phóng" th́ nhạc ca ngợi Đảng, ca ngợi lănh tụ, ca ngợi... những điều không tưởng ra rả sáng tối từ những cái loa phóng thanh treo ở cột đèn. Nó không đi vào ḷng người được v́ không thật, không đúng. Nhưng nhạc chế (cải biên) lại th́ đúng nên đi vào ḷng người. Thử nghe lại "T́nh đất đỏ miền Đông" của nhạc sĩ Trần Long Ẩn.

 

Cây luá non chờ từng cơn mưa nhỏ

Cây lúa trổ chờ nước đổ trên nguồn

Cả quê hương rạo rực thêm đất mới

Đang chờ sức người

Vun xới những mầm xanh

Tổ quốc ơi! Ta yêu người măi

                                         măi...

Từ trận thắng hôm nay ta xây dựng

                                  bằng mười

Từ trận thắng hôm nay ta xây lại

                                     đẹp hơn.

 

Có đúng như thế không? Nếu đem so sánh với lời cải biên của chính những ḍng nhạc mà nhạc sĩ Trần Long Ẩn đă viết, ta thấy đúng hơn nhiều.

 

Đi đá banh mặc quần xanh áo đỏ

Đi đánh vơ mặc quần đỏ áo vàng

Đến cơ quan mặc quần đen áo

                                       trắng

Đi dạo với đào

Mặc áo pun quần jean

C̣n đám ma hay là đám cưới

Th́ mặc líp-ba-ga. Đến khi trở về

                                            nhà

Vội vàng cởi ngay ra đem đi trả

                                      người ta.

 

Cũng trong bài nhạc này,

 

Ai đă qua rừng miền Đông đất đỏ

Nghe máu đổ nhuộm hồng đă bao

                                             lần,

Tổ quốc ơi! Ta yêu người măi

                                          măi...

 

Lời nhạc thiết tha về quê hương nhưng không đi vào ḷng người được v́ quê hương không phản bội con người mà chính người hô hào quê hương, tinh thần dân tộc lại bội phản làm cho cuộc sống điêu linh ngay trên quê hương-sau hoà b́nh. Th́ nhạc chế bắt buộc phải làm nhiệm vụ của nó như giặc đến nhà đàn bà cũng đánh.

 

Ai đă ăn ḿ và khoai giá rẻ

Ba bốn bữa là ghẻ nổi tưng bừng

Ghẻ ngang lưng rồi lan tới nách

Ra đường xắp hàng - mua thuốc

                              đem về thoa.

...

Tổ quốc ơi! Ăn khoai ḿ chán quá!

Từ giải phóng vô đây - ta ăn độn

                                       dài dài

Từ giải phóng vô đây - ta ăn độn

                               toàn khoai...

 

Có phải nhạc chế (cải biên) đă phản ảnh thực trạng đời sống xă hội trung thực hơn những lời sáo rỗng được cho phép phổ biến?! Nh́n từ góc độ công tâm th́ người viết nhạc (có bị kềm toả trong ṿng kim cô hay không? Khoan tính). Người viết nhạc trước hết là những trí thức của nhân loại, những tâm hồn nhạy cảm, những trái tim tha nhân... luôn muốn hướng cuộc đời vươn lên trong tinh thần cao đẹp, nhân ái hơn nên lời nhạc viết ra trong hoàn cảnh nào cũng hướng con người tới khát vọng được sống cuộc đời cho xứng đáng hơn. Song song với ước mơ bay bổng của ông nhạc sĩ là cuộc đời trần trụi, thô ráp của nhân sinh. Nhạc chính quy đi vào đời sống tới đâu th́ nhạc chế cũng tới đó để khắc hoạ lại bối cảnh lịch sử, hoàn cảnh xă hội chân thực. Thời của "T́nh đất đỏ miền Đông" là thời người dân mơ hoang về một cái áo pun, cái quần jean mà đâu có! Những bộ đồ lớn để đi đám cưới, đám ma càng ngoài ước mơ - chỉ có đi mướn thôi chứ làm sao mua nổi với cái nghèo cơm không đủ ăn th́ tiền đâu sắm quần sắm áo. Đương sự người viết cũng làm sao quên những đồng tiền nhịn ăn để gởi thơ qua Mỹ mà xin mấy ông anh cái quần  jean mạc đỏ mạc cam. Nhưng khi cầm được cái quần-mơ-ước trong tay th́ chỉ kịp đưa lên mũi hít mùi Mỹ cho đă một lần! Rồi trao qua tay mẹ để đem bán đi mà mua gạo. Mẹ nào không thương con, nhưng nhu cầu sống c̣n của gia đ́nh mà người chủ lại đang tù tội th́... nuốt hận nh́n theo chứ biết sao bây giờ!

 

Đi từ mẫu giáo lên đại học của một thời xem sao! Trong khuôn viên mầm non, người ta dạy nhi đồng...

 

Đêm qua em mơ gặp bác Hồ

Râu bác dài tóc bác bạc phơ

Em âu yếm hôn lên má bác

Bác mỉm cười bác khen em ngoan.

 

Người ta mong như thế nên dạy đám nhi đồng trong Vườn trẻ như thế nhưng thực tế... th́ không như thế!

 

Đêm qua em mơ gặp túi tiền

Trong túi tiền có bốn ngàn hai

Em vui sướng đem khoe với bác

Bác mỉm cười bác nói... chia đôi.

 

Cái thời đại mà uy tín của người lănh đạo bằng không (zero) Chẳng ai tin nổi chính phủ của ḿnh th́ mới phát sinh ra chuyện bôi bác tối đa, chuyện bỏ nước ra đi. Người dân ra đi đầu không ngoảnh lại/ sau lưng thềm nắng lá rơi đầy như người Vệ quốc ngày xưa đi đánh Pháp. Người dân bây giờ đi đánh ai khi đă hoà b́nh? Họ đi chạy trốn chủ nghĩa phi nhân tính mà "cây cột đèn biết đi cũng vượt biên"  th́ nói ǵ con người. Người ta đi bất chấp sống-chết ngoài biển Đông chỉ để tránh chủ nghĩa sắt máu, xây dựng xă hội trên căn bản hận thù giai cấp, thù hận vô lư vô lẽ... Tất cả trở thành công cụ tuyên truyền th́ người nhạc sĩ cũng không ngoại lệ. Phải viết về hận thù - bất chấp trái đạo lư truyền thống của dân tộc là tôn trọng sự thật. Tôn trọng lịch sử và con người. Ta nghe thử Quê hương được khắc hoạ trong nhạc-hận-thù.

 

Quê em miền trung du

Đồng xanh lúa xanh đồng

Giặc tràn lên đốt phá...

 

Nhưng người dân có tin không? Sao cải biên thành.

 

Sao tôi trồng khoai lang

Đào lên thấy khoai ḿ...

Thật là điều vô lư!

(Quê em  miền trung du - Hoàng Việt)

 

Quan hệ giữa người dân và chính quyền th́ không tài nào nhớ hết nhạc chế trong một xă hội thiếu phân minh, giai cấp thống trị và giai cấp bị trị luôn đối kháng qua âm nhạc để vẽ lên toàn cảnh xă hội - bất luận chế độ chính trị nào.

Ước-mơ-không-thật của người nhạc sĩ viết nhạc theo khuôn mẫu có sẵn chứ không được bay bổng tâm hồn nhạc sĩ trong thế giới âm thanh. Không sao! Đă có quần chúng lao động chỉnh sửa cho hiện t́nh đất nước, đạo đức xă hội, vinh quang của Tổ quốc như cái bánh vẽ.

 

Đuốc lồ ô bập bùng lên ánh lửa

Sóc Bom Bo rộn ră tiếng chày

                                      khuya

Bồng con ra vơng để đong đưa

Giă gạo ban đêm v́ ngày bận làm

                                            mùa

 

Có phải dùng âm nhạc để ru ngủ những người lao động ít học. Họ ít học nên dễ tin, nên làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm để tăng gia sản xuất, để đạt thành tích cao hơn trong ư đồ vắt chanh bỏ vỏ sở trường của người lănh đạo. Chính ḍng nhạc chế đă cảnh tỉnh người dân về hiện t́nh đất nước, về giai cấp lănh đạo, về trật tự mới bao hàm nhiều lĩnh vực từ kinh tế, chính trị tới văn hoá xă hội.

 

Bắt chị sui đẩy lùi lên ván gơ

Bắt anh sui nằm kế chị sui

T́nh thông gia ai nói thây kệ cha

Miễn chị không la là tui bụp chị

                                            liền.

           (Tiếng chày trên sóc Bombo

                        - Xuân Hồng)

 

Nhạc chính quy không ca tụng chế độ th́ cũng không đả động ǵ tới đạo đức xă hội như nhạc chế, không phản ánh được thực trạng xă hội trước lịch sử. Nghe thử

 

Giải phóng miền Nam, chúng ta

                 cùng quyết tiến bước

Diệt đế quốc Mỹ, phá tan bè lũ

                                bán nước...

 

Có thật không? Hay sau khi mị dân th́ bần cùng hoá nhân dân để h́nh thành giai cấp tư bản đỏ. Mặc người dân ước mơ miếng ăn c̣n không có.

 

Hủ tiếu ḅ kho - Bánh bao phở tái cháo huyết - Một diă bánh cuốn - Có thêm một chén nước mắm. Ôi tôm rang, tép chiên - Ḷng mề xào   cháo gà - Cơm tấm ăn no hơn bún b́.

 

Thật là không thể nào viết hết về nhạc chế bởi nó xuất phát từ đáy ḷng người b́nh dân - những ước mơ nguyện vọng của tầng lớp mà thể chế chính trị nào cũng đè đầu cưỡi cổ họ. Nhạc chính quy tô hồng cuộc sống bao nhiêu th́ nhạc chế phản ảnh mặt trái, thực của cuộc sống, tâm tư con người. Phản ảnh tiêu cực xă hội và ước mơ vươn lên chân chất như tâm hồn họ (người b́nh dân) vậy! Ở tầng lớp trí thức cũng có hiện tượng nhạc chế chứ không phải không có, nhưng ít hơn nên không đề cập. Vài thí dụ đọc chơi.

"Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em?- Từ Công Phụng" Nếu (đă) có người sửa thành "Bây giờ mấy tháng rồi hỡi em?" Nghe "hậu quả" dễ sợ! Hay, "Người t́nh trăm năm - Đức Huy" mà sửa thành "Người t́nh năm trăm" th́ từ lăng mạn được chuyển sang "dịch vụ" tức thời. Một lần tôi nghe mấy ông thầy giáo ngồi uống bia, họ đố nhau hát "Bàn tay năm ngón cưa hai c̣n ba. Bàn tay bên trái cưa ba c̣n hai." Ai hát được ba lần mà không líu lưỡi - lộn tùng phèo th́ thắng. Nhưng khi tôi thử "dzô" vài ve như họ th́ quả t́nh không dễ. Chỉ nhớ là "Bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa..." Khi các thầy tỉnh táo mà thôi! Nhu cầu chế biến âm nhạc cũng chẳng phân biệt giai tầng nào trong xă hội. Có lẽ đậm đà nhất là một ca khúc của Trịnh Công Sơn - Mỗi ngày tôi chọn một niền vui.

 

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui

Chọn những bông hoa và những nụ

                                            cười

Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy

Để mắt em cười tựa lá bay

Và như thế tôi sống vui từng ngày

Và như thế tôi đến trong cuộc đời

Đă yêu cuộc đời này bằng trái tim

                                        của tôi.

 

Nhưng sau lưng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn th́ giới trí thức nghĩ ǵ?

 

Mỗi ngày tôi nhậu một lần thôi

Từ sáng tinh mơ cho tới chiều mờ

Tôi nhậu với ai? Làm sao nhớ

Nhậu đến bao giờ mệt mới thôi

 

Và như thế tôi cứ say từng ngày,

Và như thế tôi cứ say dài dài

Đến khi ĺa đời người c̣n thấy tôi

                                              say

 

......

 

Mỗi ngày tôi chọn một người yêu

Mười mấy năm qua - ít cũng thành

                                          nhiều

Tôi chọn tóc dài, chọn luôn tóc

                                           ngắn

Chọn đến bao giờ liệt mới thôi

 

Và như thế tôi cứ yêu từng ngày

Và như thế tôi cứ yêu dài dài

Đến khi ĺa đời người c̣n thấy tôi

                                            yêu.

 

Và như thế! Tôi cứ yêu đời này. Không có người đáng ghét. Ngoài những người đáng yêu là nhữngngười đáng thương.

 

Cảm ơn bạn đọc đă chia sẻ với tôi một trưa hè []

               

            Dallas. Tháng sáu 2008

 

Phan