Bỗng
nhớ một người bạn
Phan
Nửa
vầng trăng treo trên ngọn cây, mây tháng sáu đêm
cũng lười di chuyển, mây trầm luân cùng tôi im
tiếng, trăng soi bóng h́nh biếng nhác cỏ cây. Bỗng
thèm một người bạn.
Ngồi
xuống đây với nhau như chúng ta đă ngồi
xổm trong trại tập trung khi bị bắt nghĩa
vụ quân sự nhưng lại bị bắt từ
một quán cà phê, bị lùa lên xe vận tải như
bầy gia súc và chở về ḷ sát sanh. Sáng ra, khai tên họ
để đi chết bên chiến trường Campuchia.
Tao c̣n nhớ tiếng cười hiếm hoi trong không khí nghẹt
thở, tử thần cầm lưỡi hái bay vởn
vơ trên đầu bọn ḿnh. Tên Xă đội
trưởng cho người đi thu những bản lư
lịch tự khai. Sau đó, đọc tên ai th́ nấy hô
"có" để hy vọng được thả ra
khỏi ṿng kẽm gai của Xă đội sau một
đêm muỗi chích. Nhưng hầu hết th́ đi vào
chứ không đi ra để họ đưa những
tấm bia đỡ đạn biết ăn cơm mà
chắc chắn là không có cơm để ăn, chỉ có
vất vưởng da bọc xương như ma trơi
lên đường đi thi hành nghĩa vụ quốc
tế bên Campuchia. Những thằng bạn có chút giấy
tờ (dĩ nhiên là giả) quan trọng là tiền kẹp
bên trong giấy tờ giả đó mà người nhà
vừa ḷn qua bờ rào kẽm gai đưa vào th́
được ra về. Tao với mày chỉ có giấy
chứng nhận vớ vẩn do thằng Hải (con ông
Đại úy cảnh sát tên Thanh đă đi cải
tạo). Nó cấp bằng cái máy đánh chữ hiếm hoi
của ba nó c̣n sót lại nhà. Thằng Hải thật khéo
tay với lưỡi dao lam và củ khoai lang-nó có thể
h́nh thành dấu mộc đỏ loét cho bọn ḿnh qua
mặt những thằng đeo súng nhưng không biết
đọc, cứ nhoè nhoè ra như mưa nắng dăi
dầu th́ qua hết! Tao nhớ chính xác luôn là thằng Hải
cấp cho tao tờ giấy rất oai! "Chuyên viên kỹ
thuật Nông trường Thái Mỹ Củ Chi" dịch
nôm na là "Thằng chạy máy bơm nước
ruộng", có dán h́nh tao và nó đóng củ khoai lang lên lèo
loẹt, miễn đọc lờ mờ được
mấy chữ "Ủy ban nhân nhân dân thành phố..."
là ăn tiền. Thế mà tao sống sót trên
đường lưu linh. Mày th́ lúc nào cũng đạo
mạo như giáo sư Đại học chữ to (Trung
tâm Bổ túc văn hoá) nên nó cho mày làm "Trưởng ban
Tuyên huấn Pḥng Giáo Dục Huyện nhà". Ôi! những
người tuổi trẻ tài cao một thời - khốn
nạn.
Tao
nhớ đời cái buổi sáng ở sân Hội
đồng xă cũ, thằng xă đội phó đi thu
giấy tờ cá nhân đă nói với bọn
ḿnh:"Đụ mẹ tụi bay, đưa tiền không
đưa. Đưa giấy làm chi! Tao đâu biết
đọc. Cho tụi bay đi Campuchia cho chết mẹ
tụi bay hết..." Thôi. Nhắc lại chi những chuyện
"trí tuệ đỉnh cao". Tao nhắc chuyện
thằng Xă đội trưởng đọc tên trong danh
sách phong thần. Hắn xướng lên Nguyễn Văn Hai
th́ biết Nguyễn Văn Hai nào? Ở nhà quê miền Nam
th́ Nguyễn Văn Hai có hàng tá. Nên hắn phải
đọc kèm theo tên cha mẹ để xác định rơ
Nguyễn Văn Hai con ông Nguyễn Văn Một và bà
Nguyễn Thị Hồng, Hường, Cúc, Hoa... Đọc
là việc khó của người Xă đội
trưởng đang học Bổ túc văn hoá lớp 2,
nên hắn phát huy hết tiềm năng cách mạng
bằng cách đọc gọn lại là Nguyễn Văn
Hai, cha Một, mẹ Hường chẳng hạn. Kể
ra cũng thông minh đấy chứ! Nhưng không khí
nghẹt thở của bầy người chuẩn bị
lên xe đi đỡ đạn mà hắn xướng lên
Nguyễn Văn Đeo, cha Chơi, mẹ Sướng. Th́
chết tới nơi cũng phải cười một
trận rồi tới đâu tới. Mày c̣n nhớ
thằng Đeo con ông ba Chơi, nhà gần nghĩa
địa Xứ Mẫu Tâm, không? Tao biết tên má nó từ
đó. Ba mươi năm qua rồi mà khi nhớ lại
tao vẫn cười thầm. Cha chơi mà mẹ không
sướng th́ làm sao có thằng Đeo để đá banh
với bọn ḿnh.
Nghe
đâu bây giờ thằng Đeo có tiệm phở bên Úc,
cũng ngon lành lắm! Thằng Xă đội trưởng
của ḿnh năm xưa th́ đang làm Giám đốc Công ty
du lịch Huyện nhà. Thằng Xă đội phó-không
biết đọc đang làm Chánh án Toà án Huyện. Kể
ra, nó đă có ba mươi năm kinh nghiệm ăn
hối lộ, hỏi có bỏ mẹ Việt Nam không
chứ?! Tao th́ ngồi đây, một mảnh hồn trôi
dạt đă xa như mảnh trăng tàn... xa đến
chẳng biết nơi đâu là chốn quê nhà. Tâm tư
loáng thoáng kư ức về một miền đất
chết, những gương mặt một thời trí trá
với nhau để sống qua ngày.
Cái
buổi sáng định mệnh ấy cũng như bao
buổi sáng thức dậy trong âu lo cơm áo gạo
tiền, vấn đề nghĩa vụ quân sự
được đưa lên hàng đầu trong lớp
trẻ v́ bạn bè đi không thấy về, lưa thưa
một vài thằng về th́ không nguyên vẹn, giúi
đời trong đói nghèo, báo hại gia đ́nh đă khánh
tận hơn cả bản thân nó! Mấy thằng mới
bị bắt để đi trám chỗ những thằng
đă chết và những thằng đă về từ
Campuchia yêu dấu th́ ngồi thu lu trong một góc
tường, thằng Đeo rỉ tai khi xe đưa
bọn ḿnh đi, xe chạy ngang khúc đường
nghĩa địa th́ nhảy và chạy trốn vô trong
nghĩa địa là khó bắt lại được v́
bọn ḿnh đều là thổ địa của khu
nghĩa địa Mẫu Tâm. Nó đề nghị nhảy
càng nhiều càng tốt cho mấy khẩu AK không biết
bắn vô ai! Nhưng khi điều đó xảy ra, khi
nhảy th́ chỉ vài thằng. Bài học tao cất kỹ
trong tâm tư là dù hoàn cảnh nào th́ người ta cũng
sợ chết. Con người tham sanh úy tử bản
năng dù tử sanh ǵ lúc ấy cũng sanh tử như
loài súc vật cùng đường.
Trường
hợp mày có khác! Mày không muốn liên lụy gia đ́nh.
Nếu mày nhảy với tao và thằng Đeo th́ nhà mày
bị tịch thu Tờ Hộ Khẩu. Anh chị mày không
đi làm công nhân viên được, má mày cũng khỏi có
Tờ Hộ Khẩu để đi xếp hàng mua nhu
yếu phẩm hay vài kư gạo cho gia đ́nh. Cái tư
tưởng không giúp đỡ được ǵ cho gia
đ́nh th́ đừng báo hại người thân của mày
thật cao quư nhưng quá đắt. V́ chỉ năm sau,
mày đă về nhà trong sáu miếng ván bằng gỗ
tạp ọp ẹp, tao đoán là gỗ cây cao su. Trong
đau khổ tận cùng, nhạt nhoà nước mắt
của má mày, bà già vẫn c̣n chút hănh diện với xóm làng
về thằng con ngoan là nó chết đă gần tháng nay!
Thế mà chẳng hôi thối ǵ trong nhà. Có lẽ mùi nhang
mịt mù đă át mùi cá ươn chứ không phải xác
người thối rữa. Những thằng bạn chó
chết của mày ngồi thâu đêm bên chai rượu đế
với những ư nghĩ riêng tư nhưng tựu chung cùng
một điểm là thân xác mày đă vùi sâu hay mục
ruỗng bên rừng rậm Cao Miên. Tụi tao cậy quan tài
mày ra để đời đời nhớ kỹ là
chỉ có đất đá bên trong và ruột cá thối.
Thôi. Dù ǵ má mày cũng quá văng vài năm sau đó trong niềm
tin bà có con ngoan - chết gần tháng trời mới
đưa được xác về nhà mà không hôi thối.
Ba
mươi năm thời gian quả không ngắn trong
đời người. Sao mọi chuyện c̣n nguyên trong kư
ức. Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu-tao ngồi thu lu
như đống cứt bên đường làng chó ỉa.
Ước ǵ được như thế để tao tan
rữa với mưa nắng quê nhà. Một ngày nào đó,
tao cũng thành nắm tro bụi bơ vơ, lạc loài
nơi tha phương như xác thân mày trong rừng Miên u ám.
Thế hệ ḿnh được sinh ra để chết
xa quê, mày ơi! Chết như một thế hệ vô
thừa nhận là vinh quang của thế hệ ḿnh!
Chết cho những lư tưởng vô thần của
bầy người nguyên thủy. Mày có nghĩ như
thế không? Ê. Đừng hù nhau nha bạn hiền!
Ngọn gió mát hiếm hoi trong những đêm hè nơi
đây không có ǵ lạ với tao đâu. Mà thôi kệ đi!
Coi như mày vừa đến chơi nhà tao. Chờ chút
nhé! Tao vô nhà lấy thêm bia...
Đó,
mày làm chai cho mát, nhà tao không có nhang v́ Chúa Phật đă
bỏ loài người từ lâu. Đốt cho mày
điếu Marlboro, vậy!
Nửa
vầng trăng khuất trong đụn mây, đêm bỗng
tối gió gầy di chuyển, buông hạt mưa rung rinh tàn
cây, con chim đêm vỗ cánh kêu oan - bay về đâu trong màn đêm
mênh mông. Cơn mưa đêm thiếu nước làm hơi
đất xông lên thật khó chịu như kư ức
mỗi lần nhớ lại đều vật vă những
cơn đau.
...
Rồi mày cũng có một ngôi mộ bằng xi-măng khi
gia đ́nh mày đă qua cơn khốn. Người anh
hoạ sĩ của mày vẽ vội chân dung thằng em
bằng trí nhớ (v́ cũng chẳng có bức h́nh chụp
nào từ... giải phóng vô đây!) Bức chân dung thật
sống động với nụ cười hiền lành
của một thanh niên vô tội đă chết v́ vô số
tội của chủ nghĩa điên khùng.
Hoa
thơm cỏ lạ nơi mộ mày do bàn tay người
mẹ, bạn bè gái đă đặt để t́nh yêu vô tội
vạ xuống nơi an nghỉ của một kiếp
người sinh ra không đúng lúc. Mấy thằng bạn
trai tụi tao thỉnh thoảng có ghé thăm mày để
xả rác-tàn thuốc tứ tung, xả xúc-bắp cho khai
ngấy một vùng v́ với tụi tao, nơi đây
chỉ có đất đá, mày đă nằm lại bên
Campuchia. Th́ thôi, đường xa vạn dặm của
kiếp người-đi sớm tới sớm. Khỏi
đau ḷng v́ bị bỏ rơi. Con nhỏ thương
mày... đi lấy chồng; con nhỏ mày thương
đi lấy chồng. Thằng bạn thân mày đi
biệt xứ; thằng bạn mày thân đi biệt
xứ. Mẹ mày-người duy nhất thương mày vô
điều kiện cũng đă ra đi. Đất đá
hoàn đất đá. Nắm xương nơi rừng sâu
nước bạn đă chôn vùi. Mừng cho mày không phải
lang thang xác phàm qua hành tŕnh t́m tự do chán ngắt của
cuộc đời này. Ngày ngày đối diện với
đủ thứ không thích để thích thứ không
đủ trong cuộc sống phiêu bồng. Ngày ngày
đối diện với chính ḿnh những đêm khuya
khoắt lạc lơng cô đơn nơi một góc trời
vô định.
Có
nhiều khi tao tự hỏi nơi cơi âm, cuộc sống
có bắt bí nhau như cơi đời ô trọc này? Ngày
xưa, khi nhảy khỏi cái xe vận tải, chạy vô
nghĩa địa với thằng Đeo, tao thấy ḿnh
may mắn! Ít nhất là hơn mày. Khi bạn bè lừa má mày
đi ngủ- "để tụi con thức với nó...
đêm cuối cùng. Bác đi nằm chút đi, ngày mai, c̣n
đưa nó ra đồng..." Tao thấy ḿnh may mắn
hơn mày-trở về bằng một sự lừa
gạt vô nhân đạo nhất trong thế kỷ 20. Hôm,
con nhỏ mày thương mà không (chưa) được,
nó đi lấy chồng... chui. Lén lút bạn bè đi ôm
một thằng cán già để chúc mừng cho cái gia
cảnh tang thương dâu bể của nó đă tới
tột cùng. Tao thấy ḿnh may mắn hơn mày là
cưới được người ḿnh thương.
Hôm, con nhỏ thương mày đi lấy chồng, nó có
nói với bạn bè như chơi như thật...
"Sống với đất đá được th́ tôi
đă không mời các bạn đến đây hôm nay. Thôi.
Uống đi, cho thật say vào, để quên rằng ḿnh
đă đến đây! Cuộc đời này." Tao
thấy ḿnh may hơn thằng chết sớm-để
lại bao mối t́nh ôm xuống tuyền đài.
Tiếng
con gấu mẹ vĩ đại nhừa nhựa
đằng cửa patio... "Giờ này c̣n chưa đi
ngủ! Anh không ngủ th́ cũng phải cho em ngủ
chứ! Thức theo anh hoài... ngày mai làm sao đi làm
nổi?" Tao thấy ḿnh kém may mắn hơn mày! Không có
cái tự do tuyệt đối của một thằng
chết giấm chết giúi nơi rừng hoang. Tao leo
lên giường với
Tao
với mày đang ngồi ở gốc cây vú sữa nhà tao.
Hai đứa đang điếng hồn v́ đứa nào
cũng tiếc ngẩn tiếc ngơ con chim chảo
bự gần bằng con bồ câu. Có mày làm chứng, tao
bắn trúng ngực con chim mà tim tao ngưng đập
một hồi v́ cái ná se sẻ mà đi bắn chim ưng!
Bầu trời tuổi nhỏ chỉ c̣n lại vài
cọng lông chim bay lả tả trong kư ức từ đó
về sau. Không biết mày có học được ǵ
từ bài học vỡ ḷng đó!
Hai
đứa mới nhổm đít định đi ra sông
để thăm trái b́nh bát mà cả hai đă dầy công
che chắn kỹ lưỡng từ hồi nó bằng trái
chanh, tuần sau bằng trái ổi, tuần nữa đă
bằng trái cam, màu da trái non xanh xanh bỗng sáng lên,
hườm hườm, toả hương thơm nhè
nhẹ... Lũ chim sâu đă đánh hơi được
mùi b́nh bát sắp chín nên bu vô ríu rít, chúng không biết
rằng làm như thế là hại người cưu mang
trái b́nh bát từ khi chưa gợi cảm th́ không ai quan tâm.
Nhưng khi đă hương nồng sắc thắm th́ bao
nhiêu con mắt trần gian soi mói vào. Những ánh mắt
trắng như ngân nhũ của người đời
càng tinh anh th́ sức tàn phá càng lớn; ánh nh́n thân
thương tŕu mến của từ bi không xây dựng
lại nổi những đổ vỡ do ḷng tham gây ra.
Từ độ trái non hây hây như gió sớm thu về th́
gờn gợn nước sông cũng lăn tăn heo may.
Ḍng đời trôi chảy măi về phía hủy diệt...
Thôi.
Nói chi những chuyện chống trời cho phí sức! Có
sinh có diệt mới là cơi phù du. Con sáo nào chả sang sông khi
đă sổ lồng, trái nào không rụng khi đă chín cây.
Hai đứa vừa cặp kè nhau ra sông th́ bà ngoại mày
xuất hiện như diễn viên truy lùng thảo khấu
của vở kịch đời, tay cầm cây chổi lông
gà dứ dứ như đuổi ma... "Thằng Hải
đâu rồi! Giời này mà đi giăng nắng th́
chết ốm..." Tao nhớ ánh mắt mày nh́n tao mênh mông
v́ không có con ngươi như mắt người mù
thấy đường; người điếc nghe
được; người điên thấu đáo và
người câm phát âm: "Tao biết mày muốn ǵ!"
Thế
là mày yên tâm thành cháu ngoan, về nhà ngủ trưa cho bà
ngoại đỡ mỏi tay! Tao chân mèo mắt cú tiến
đến cửa sổ có những chấn song đả
đảo hết trật tự ngay hàng thẳng lối
trên đời v́ mẹ tao tự làm để pḥng
người ngay! Kẻ gian nh́n vô nhà để từ đó
về sau thỉnh thoảng nh́n lại ḷng ḿnh. Mẹ tao
đang xếp quần áo mới lấy ngoài sào phơi
đồ vào, nhạc í... ́... i... lang thang trong căn nhà
nhỏ "Em về- về có nhớ-nhớ anh không? Anh về-về
anh nhớ-nhớ hàm răng-răng ḿnh cười... i..
́..i..." Phải hơn mười năm sau, tao mới
nghe thầy Khê nói: í ́ i là Quan họ. Hôm đó mẹ tao
xuống bếp để ra ngoài bằng cửa sau,
tiện tay cầm theo cây đũa cả. Tao cũng
tiện chân chạy ṿng lên cửa trước để
vào nhà. Bố tao đang lim dim trên bộ ván gơ mát
rượi nhưng cũng không mát bằng cái bụng ṇng
nọc của tao. Tao lăn vào bố như chỗ dựa
tinh thần khi khủng hoảng. Bố tao đang lơ
mơ nhưng xoa ngay cái bụng ṇng nọc mát lạnh
bốn mùa của tao. Thế là mẹ tao lỡ bước
sang ngang. Đi xếp đồ tiếp cho xong phận
đàn bà. Xếp đồ có nghe nhạc í ́ i mà c̣n xách
đũa cả đi đâu loanh quanh cho đời
mỏi mệt!
Tao
với mày, nói theo giang hồ miệt vườn là không sinh
cùng ngày nhưng chết cùng giờ (phá chung đủ
thứ, nhất là phá đạn th́ điều đó có
thể lắm chứ!) Nghe ngoại mày kể là tao với
mày đă kết nghĩa anh em trước khi bú b́nh, khi c̣n bú
mẹ th́ tao không đủ no mà mày th́ bú không hết nên
đêm nào, trước khi đi ngủ, mẹ tao cũng
ẵm tao sang nhà mày để bú thép. Đến khi bố
chúng ḿnh đ̣i lại hai cái b́nh th́ tao với mày bú chung b́nh
sữa bằng nhựa là thường. Cũng ngoại
kể cho nghe, mẹ mày không nghèo hơn, nhưng mẹ tao
ra tiền mua sữa ông Thọ để ngoại pha
sữa cho cả hai đứa v́ mẹ mày, mẹ tao khi con
đă bú b́nh th́ đi buôn bán lại. Tao với mày không chung
huyết thống nhưng ngậm chung nấm vú mẹ
rồi nấm vú nhựa nên hiểu nhau tới độ
không cần nói tiếng nào. Tao lăn từ từ ra
khỏi ṿng tay bố tao khi bố tao đă về tới Hà
Nội trong giấc mơ trưa. Tao chui xuống gầm
ván nằm chờ thời để có ai hỏi th́ trả
lời hợp t́nh hợp lư là trên ván nóng quá! Con xuống
gầm ván nằm cho mát. Khi không nghe động tĩnh ǵ
th́ từ gầm ván con làm con chuột len lỏi qua tầm
mắt mẹ dễ hơn nằm ch́nh ́nh trên ván như
người tù chung thân đành tự tại.
Tao
vừa thoát ra tới gốc cây vú sữa bên hè th́ mày
cũng vừa đến! Đă nói, ḿnh là anh em đồng
sanh cộng tử mà, thần giao cách cảm nhanh nhạy
như điện. Hai đứa đi ra sông. Mày kể
chuyện đắp mền cho cái gối ôm của bố
mày bự sự làm bà ngoại tưởng mày ngủ. Mày
không thích đắp mền nhưng nóng cách mấy cũng
trùm mền để tập cho bà ngoại mắt kém
của mày thấy trùm mền là biết thằng Hải
đă ngủ, bên trong là nó hay gối ôm th́ ngoại vẫn
không có lỗi là không trông chừng cháu ngoại. Hôm nào
bố mày có nhà để sau cơm trưa, ông cụ non làm
một giấc trước khi khệnh khạng trở
lại công đường. Mày phải làm cái công việc
chán nhất tuổi thơ là nhổ tóc sâu cho ông bố
trẻ. (Người lớn có thể nghĩ ra những
cách cầm chân con nít, nhưng chỉ có trẻ nhỏ
mới thấu hiểu những hành vi thiếu nhân
đạo v́ bới hơn gà cũng chẳng ra tóc
trắng trên đầu ông bố trẻ th́ lấy ǵ mà
nhổ?) Có khi nào mày nghĩ về sự bất hạnh,
bất hạnh lớn nhất trong đời là mày kết
nghĩa anh em với tao? Tao đă xoa đầu con chó
trắng nhà mày như thân thiện, xin nó mười cọng
lông cổ-vừa dài bằng tóc bố mày, viết cho mày
mấy chữ trên tờ lịch xé vội "Nhổ
mười cọng tóc đen nhưng bỏ đi, bỏ
mười cọng này vô cái ly. Đậy lại đó cho
bố mày! Tao đợi ở..." Cái bí mật muôn
đời này đă thật sự là một bí mật
nếu tao không bật mí v́ đă bốn mươi năm.
Nếu nhớ thêm th́ c̣n bao nhiêu những bí mật trong
đời người-sống để bụng chết
đem theo như người ta thường nói. Chút tiền
lănh thưởng sau khi bố mày thức dậy, thấy
tóc trắng trong ly, ông thở dài năo nuột... Chí lớn
chưa về đầu đă bạc! Cái anh hùng tự
nghĩ của người di cư ấy, bây giờ tao
vẫn gặp trong con người lưu vong, ngay trong ḷng
ḿnh mà ngôn ngữ thời đại gọi là cà chớn
chống xâm lăng.
Hôm
đó ngoài bờ sông, khi giở những cành lá mà tao với
mày vô cùng vụng dại che đậy th́ trái b́nh bác đă
thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ, da nó
hường hường cam, căng lên thơm phức. Mày
có đầy đủ kinh nghiệm của một
thằng nhỏ dưới quê, "Chưa ăn
được đâu! C̣n chát". Nhưng tao lại có
giang hồ lịch duyệt v́ ưa đi chơi xa, giao
thiệp rộng, làng trên xóm dưới biết tao
nhiều vô kể. Tao không tin là mai trở ra c̣n thấy trái
b́nh bát thơm tho. Tao tŕnh bày cỡ nào cũng không thông
được cái đầu bảo thủ của mày. Sao
ḿnh không đánh nhau một trận là điều tới
giờ tao cũng không hiểu nổi! Tao tính là bú chung
bầu vú th́ không cùng mẹ cũng là anh em. Mày tin không?
Tao tính
toán từ nhỏ như Gia Cát Lượng tái sinh.
Để, sẽ mất vô tay bọn thằng Xí
Được. Đem về khạp gạo nhà mày vú
tới mai th́ chắc chắn mất vô miệng con chị
mày, nó tuổi con heo nên ăn uống vô tư! Chẳng
kể đồ ăn hay đồ cúng. Vú ở khạp
gạo nhà tao th́ thằng anh kế tao cũng tuổi con
heo. Lại hơn cả heo nái là heo nọc thích ăn
đồ cúng. Anh tao chung gịng giống ăn hỗn với
chị mày, học chung lớp với chị mày buổi
chiều, tao với mày đi học buổi sáng th́ ở
nhà lũ lợn sẽ phanh thây trái b́nh bát đáng kính. Chi
bằng ḿnh hái, đem vú vô hang rắn là chắc ăn.
Chuột không dám ṃ tới hang rắn, rắn không ăn b́nh
bát, ḿnh không phải trả công vú b́nh bát cho rắn như
đem về gởi khạp gạo nhà con Hương lé. Nó
là con một nên nhà nó không có chuyện đứa này vú trái
cây trong khạp gạo mà đứa kia thấy mèo tha. Mèo
xóm ḿnh hảo trái cây và đi trên hai chân kỳ ngộ.
Chắc
mày cũng như tao-dễ ǵ quên Hương lé! Hương
lé là đứa có uy tín lớn với ḿnh nhưng con đó
không làm không công cho ai bao giờ mà tao với mày cũng không
muốn trái b́nh bát phải bẻ làm ba!(Con Hương lé
thừa hưởng di truyền từ ông Y sĩ miệt
vườn. Ai chích mũi thuốc ho, thuốc cảm do
trái gió trở trời bằng kim nhỏ th́ ông tới
tận nhà đ̣i tiền để có tiền trả cho
những ai ông lỡ chích bằng kim bự. Gớm. Cái ông
lương y như từ mẫu chả bao giờ đánh
con nít trong xóm v́ sợ nhầm con ông! Cái ông lương y có
lắm kẹo ho thơm mùi bạc nhưng chỉ bán
chứ chớ hề cho không ai bao giờ. Con Hương
càng lớn càng giống ông mà ai hỏi th́ mẹ nó chỉ
cười. Mày biết không, sau này con Hương lớn
lên chỉ c̣n mại mại mà dân gian gọi là lé kim, tao
gọi là lé duyên bởi nó nh́n mây là nh́n tao; nh́n tao là nh́n mây
bay bốn phương trời. Tao bắt chước nh́n
mây nhưng không thấy nó trong sân trường trung học.
Nó chửi tao "mất dạy" mới là oan khiên.)
Hôm
đó, đang tính toán chưa ngă ngũ th́ con rái cá bị
rắn rượt, chạy thụt mạng nên chẳng
nể nang ai, nó lướt qua trái b́nh bát là là sát bờ sông
cũng đă đủ hú hồn ḿnh, nói chi nó đụng
luôn vào vơ lâm tam bảo (b́nh bát, bần, dừa nước)
để rụng xuống sông mà hai đứa không dám ùm
xuống nước giấc trưa v́ giờ đó là
giờ của ma da. Từ đó về sau và tới tận
bây giờ, tao rất b́nh thản trước những
mất mát trong đời v́ mất nước th́ đă có
quá nhiều người nhận trách nhiệm bằng cách
không nhận trách nhiệm, đời tao không có trách
nhiệm với biến cố lịch sử đó v́ khi
biến cố xảy ra tao chỉ có tư cách nạn nhân
mà sau này mỹ từ hai bên thua thắng đều gọi
tao là chứng nhân lịch sử. Tao nghĩ cho cùng,
đời tao chưa mất ǵ lớn hơn trái b́nh bát hôm
ấy! Bị bồ đá. Tao nghĩ nhẹ như một
trái b́nh bát vừa rụng xuống sông giấc trưa. Sau
này, ngồi nhớ về một ḍng sông mà nghĩ tới
ḍng đời. Tao thấy người này đi qua cuộc
đời người kia, giẫm đạp lên cuộc
đời người nọ và đề lại những
vết thương ḷng không khép miệng nhưng
người đi qua không hay biết cố t́nh; không hay
biết vô ư... th́ cũng đă đi qua! Có lẽ thời
gian nữa tao mới đủ sức nghĩ tới những
trường hợp trở lại.
Hôm
ấy, trên đường về nhà xa lắc lê thê, ḿnh có
ghé ngang cây bần của thằng Đeo. Nó lớn hơn
tao, lớn hơn mày, nhưng không lớn hơn hai
đứa cộng lại nên đi chung th́ ḿnh cóc sợ nó!
Hồi đó, tao chưa biết tính tới chuyện
mưu sự tại nhân thành sự tại thiên. Ghé ăn
vụng cây bần mà thằng Đeo ngang nhiên tuyên bố
của nó v́ nó xí cây bần trước hết mọi
đứa. Ư trời là chậm chân hơn nó một
bước, đang quê công cốc về không. Thằng
Đeo c̣n đón đường chọc quê. "Bần
ngon dễ sợ! Ai kiu tui bằng ba tui cho miếng da
bần ngậm cho đỡ thèm." Tao thèm miếng da
bần chua chua tới mất lư trí Gia Cát đệ nhị,
tao ra cái quyết định ăn cướp mấy trái
bần trên tay thằng Đeo v́ ḿnh hai đứa th́
nắm phần thắng chắc! Nhưng mày chợt từ
bi bất ngờ - không ăn giật! Tao không
được ăn da bần chua chua cho đỡ thèm c̣n
bị thằng Đeo dần cho một trận nên thân v́
tao chơi tay đôi sao lại nó! Tao mới lớp hai trong
khi nó lớp năm. Th́ thôi! Bị một trận đ̣n con
nít để từ đó về sau chỉ cậy vô
sức ḿnh trong ḍng sống không khoan nhượng.
Con
đường từ chỗ xảy ra trận thư hùng
của tao với thằng Đeo trở về nhà chỉ
có nắng chang chang, tao giận mày bỏ bạn khi có
đánh lộn, mày cũng ăn năn chút xíu khi thấy tao
đi hết nổi v́ nội thương nghiêm trọng do
cú đá gị lái bất ngờ của thằng Đeo đă
trúng tử huyệt của tao trong quần xà lỏn. Mày
cơng tao như chuột cơng mèo, đi được giăm
bước th́ cả hai té nhào vô vạt tranh. Không ngờ Ư
trời ban cho linh dược trị thương. Hai
đứa, bốn con mắt cùng thấy cặp trứng
cút. Hễ thấy cái ǵ ăn được là tao hết
khổ đau. Tao có tư chất thiên phú đầu
đường xó chợ chứ không từ bi như mày,
"Thôi. Để cho nó nở rồi ḿnh đưa chim con
về nuôi." Tao tự hào trong thầm lặng đă
mấy mươi mươi năm qua, đời tao
đă từng có bạn nên phần đời c̣n lại,
tao sống với bè rất vô tư. Dù hôm đó, chẳng
đứa nào tin đứa nào đủ tư cách giữa
hai cái trứng. Chẳng ai đủ niềm tin
người khác giữ quyền lợi của ḿnh ở
tuổi vô thức nhiều hơn ư thức cho tới
trưởng thành và măi măi, muôn đời... là bản
năng sinh tồn.
Cuối
cùng hôm ấy, mỗi đứa, ngoài hai cái trứng
thằn lằn có sẵn trong quần, mỗi đứa
lận lưng quần một cái trứng cút. Hai kẻ
khệnh khạng như quan trạng về làng. Cái ǵ
cố giữ th́ dễ mất; khinh xuất th́ dễ
vỡ. Bụp. Cái trứng cút của tao vỡ toang trên
đường làng nắng đổ đom đóm mắt
hay mắt tao đổ đom đóm khi nh́n ḷng trắng,
ḷng vàng của cái trứng bé con tan chảy rất vô minh.
Lại ông Bu-Đà hiện h́nh qua thân xác ốm tong, đen
nhẻm của chú bé quê đă an ủi tao: "Mày đi
trước đi, thằng nào chận đường th́
đập thằng đó! Về nhà, tao chia cho mày nửa
cái." Tao nghe thênh thang trong gió quê ḿnh t́nh huynh đệ
thâm sâu nên lên gân, con chó mực nằm le lưỡi bởi
nắng trưa trước sân nhà cũng thành thù
địch cản đường, tao sút cho nó một
đá, nó chửi lại, gâu gâu... rồi biến vô bụi
dâm bụt. Nh́n lại mày c̣n cách tao cả chiều dài
cẩn tắc vô áy náy, mày đi từng bước
trịnh trọng như cương thi. Hai chân khuỳnh ra
như có tật đi hai hàng mà tật mới có nên lảo
đảo như người say rượu. Mép quần xà
lỏn bị lận lên tới hai ba lượt để
bảo bọc cái trứng cút linh thiêng bên trong nên
tưởng mày mặc quần x́-líp của con gái. Mặt
mày nhễ nhăi mồ hôi, mắt nh́n thẳng phiá
trước đầy căng thẳng, hai tay bụm
kỹ ngọc bảo ở lưng quần, mặc kệ
ngọc hành lấp ló coi chơi. Cái h́nh ảnh khắc sâu
trong kư ức tao đời đời như thế.
Cả
hai gia đ́nh không tưởng tượng nổi sự
hiếu học đột xuất của tao với mày, Hai
đứa lên gác nhà tao, thay phiên nhau đọc thật
lớn cho mẹ tao yên tâm là tụi ḿnh học bài, bà
ngoại mày dứ dứ cây chổi lông gà dưới chân
cầu thang nhà tao rồi về trong ăn năn! Ngoại
già nhưng chưa tới độ lăng tai, mẹ tao c̣n
trẻ nên nghe lồng lộng tiếng cháu dại, con
thơ học làm người... "Anh em như thể tay
chân, như chim liền cánh như cây liền cành...;
thương người như thể thương thân,
thương người tất tả ngược xuôi,
thương người lỡ bước lầm than kêu
đường, thấy ai đói rách th́
thương..." Hai đứa thay nhau đọc như
khảo bài nhau nhưng bốn con mắt th́ hau háu trong cái
lon đồ hộp của lính Mỹ đang luộc
trứng cút bằng đèn cầy.
Ăn
có nửa cái trứng cút mà hương vị một
đời không tan. Khi được ăn một chục
trứng cút-mười hai cái th́ lén vợ vùi vô thùng rác
một nửa. Hôm nay ngày cuối tuần, vợ tao xào
một dĩa thập cẩm rất cung đ́nh, gồm
đủ những thứ trong mơ của ḿnh dạo
nọ. Tao lén vùi vô thùng rác những cái trứng cút đông
lạnh mà hiền thê đă gắp cho tao. Bị phát giác nên
giận hờn vu vơ để rồi luyến tiếc.
Sau bữa cơm cuối tuần, con rái cá hai chân đóng
cửa pḥng coi phim Hàn Quốc. Tao ngồi nhớ lại xem
đời ḿnh đă rụng hết bao nhiêu trái b́nh bát trong
tâm tư với nhnữg con rái cá vô t́nh! Tao ngồi gơ
những uẩn khúc sinh linh mà nhớ mày vô kể. Thật
ra năm 72 tao đă lên Sài G̣n học trung học. Mày ở
lại quê tới 75, tao bị đuổi về quê v́ chính
sách Hộ khẩu sau cuộc đổi đời kinh
thiên động địa. Có gặp lại nhau vài tháng th́
mày theo gia đ́nh đi kinh tế mới. Tao ở lại
với con sông quê hương cũng không lâu. Tao thích bài
thơ "Nhớ con sông quê hương" của Tế
Hanh là vậy! Con sông đă tắm mát cả đời
tôi...
Tao
thường viết âm u về những ngày tháng cũ,
những nhân dạng xa xưa mà gặp lại tao cũng
chẳng nhận ra. Thỉnh thoảng, toà soạn lại
gởi cho tao một lá thơ độc giả, thỉnh
thoảng trong thơ độc giả, có người
nhận ra họ trong bài viết nên nhận ra tao như
thằng Đeo đă nói điện thoại với tao
nửa tiếng sau nửa đời phiêu bạt. Cái
ước mơ cuối cùng là ước gặp lại nhau.
Con Hương qua đèo c̣n nhớ con heo qua
đường là lư do chửi tao "mất dạy"
và giận tao tới giờ. Thôi giận luôn đi cưng
chứ bỏ qua cũng đă muộn rồi! Phải
đó, giận luôn đi để giận th́ giận mà
thương th́ thương c̣n hơn cảm giác không
thương không giận của những kiếp
đời bèo dạt mây trôi. Mày c̣n ở Vùng kinh tế
mới hay đă... nổ ḿn khi khai mương phá rẫy!
Nếu chợt hôm nào đợi vợ ở chợ
Việt Nam cuối tuần nơi hải ngoại, có vô t́nh
đọc được những ǵ tao viết hôm nay th́
đừng liên lạc về toà soạn nha Hải. Bè là
những người chia chung quyền lợi, khi quyền
lợi ấy hết, bè tự động ră. Bạn là
những người chia chung hoạn nạn, khi hoạn
nạn ấy qua, không cần gặp, để c̣n có
thể gặp nhau trong hoạn nạn mới v́ đời
sống là những liên tiếp đấu tranh cùng
nghịch cảnh." Như hiện tại tao gơ về
mày. Tao thất vọng với từng người quen
cũ khi gặp lại v́ những đổi thay,
người tao thất vọng nhất là ḿnh v́ không
ngờ sự thay đổi phát xuất từ ḿnh theo
thời gian chứ không phải thế giới chung quanh. Dù
sao, tao cũng mong cho một thế hệ sinh ra để
thất lạc có dịp quay về []