Gủi Chút Niềm Riêng
LTS:
Gửi chút niềm riêng là mảnh vườn tâm sự cho
những ai có nỗi niềm riêng muốn được
chia sẻ để tâm hồn vơi bớt ưu tư.
Mời
độc giả cùng tham gia để chúng ta có thể
kể cho nhau nghe những trăn trở, buồn phiền
hoặc niềm hạnh phúc êm
đềm trong cuộc sống. Dù vui dù buồn, đó
cũng là những kinh nghiệm trao đổi cho nhau
để cùng xây dựng một đời sống
tươi đẹp và ư nghĩa hơn.
Đôi Ḍng Tâm Sự của một con lai
Cơn mưa như trút
nước của buỗi sáng làm cho tôi tần ngần
đứng lại trước cửa nhà. Những cơn
gió mạnh làm cho những giọt nước mưa len vào
trong cổ áo, thấm vào chiếc giày. "Chà mưa như
thế nầy th́ làm sao đi làm ... " bất giác tôi
mỉm cười trở vào nhà.
Ngồi bên cửa sổ,
nh́n ra ngoài qua khung cửa bằng kín, nước mưa do
gió đập mạnh làm cho h́nh ảnh bên ngoài khi mờ,
khi tỏ. Tôi nói thầm "Chắc nghỉ mà thôi
..." Cái nghề xây dựng
mà kể từ ngày sang Mỹ,
anh vẫn đeo bám nó. Công ty của anh chuyên về
lợp mái nhà, chống dột. C̣n gọi là "Roofing". Cái nghề rất cực khổ,
cứ ở toàn là trên nóc nhà, trời nắng th́ đối
diện với mặt trời - mà Hè ở Dallas th́ cái
nắng như thiêu như đốt, cái nắng cháy da cháy
thịt. Nhưng dù thế nào đi nữa vẫn
đỡ hơn mùa đông. Cái lạnh như thấm vào da
thịt, áo quần mặc 2, 3
cái, bao tay th́ mang loại dầy, vă lại trên nóc nhà
4 bề trống vắng,
chưa kể thỉnh thoảng có những luồng gió, làm
cho cái lạnh tăng lên, người cứ run lên từng
lúc ... Cái lạnh, cái nóng th́ vẫn đi làm
được, duy chỉ có mưa th́ đành chịu, v́ có
đến công ty th́ chủ cũng cho về.
Cái nghề cực khổ
đến như vậy thế th́ tại sao tôi vẫn
đeo bám. Tôi nhớ khi c̣n ở Việt Nam, tôi vốn
dĩ thích nghề nầy, đi làm cho các chủ thầu
th́ chỉ có trộn hồ, trát tường ... Rồi tôi
ước ao có một ngày nào đó tự tôi sẽ xây cho ḿnh một căn
nhà theo ư thích, và điều đó đến nay đă thành
hiện thực. Đó là
căn nhà đang ở cùng với vợ và các con .
Đă hơn một giờ
rồi mà cơn mưa cũng không có dấu hiệu nào
dịu lại, mưa h́nh như càng ngày càng to. Ngồi sau khung cửa sổ, tôi
có thể nh́n thấy một vài cánh chim đang nhanh chóng t́m
vào mái thuở thiếu thời ở VN ... !!
Khi viết về tôi, tôi không biết phải bắt
đầu từ đâu,
bởi lẽ trong cuộc sống ai cũng có những
kỷ niệm, vui có, buồn có.
Có những người may mắn khi chào đời
họ đă sống trong nhung lụa, mưa không tới
chân, nắng không tới mặt, và cũng có những
người khi chào đời th́ họ phải đối
diện ngay với hoàn cảnh thiếu trước
hụt sau, cái thực tế đó người đời
thường tự an ủi bằng hai chữ "số
phận".
Thật ra, cho đến
ngày hôm nay, tôi cũng chưa biết cha của tôi là ai. Theo lời kể của
Ngoại (Bà ngoại nuôi) th́ ông ấy là một
người Mỹ da màu, cấp bậc Đại úy phục vụ trong
binh chủng quân cảnh, c̣n mẹ tôi là một phụ
nữ b́nh thường như bao phụ nữ khác, rồi
không biết nguyên nhân nào hai người gặp nhau ... và sau
đó tôi ra đời.
Sự có mặt của quân
đội Hoa Kỳ trong thời gian đất
nước có chiến tranh, có
rất nhiều người. Trong số đó có má của
tôi v́ hoàn cảnh gia đ́nh, sống trong điều
kiện kinh tế hết sức khó khăn nên vào bán các quán
ăn nơi người Mỹ thường lui tới.
Theo lời kể của bà
Ngoại, sau khi có thai, mẹ tôi quyết định
chọn cái kết quả nầy, rồi âm thầm rời
bỏ quán, đi đến một nơi khác chờ ngày
sanh đẻ. Sau khi sanh, bà
gởi tôi cho một bà già (mà tôi vẫn gọi bà
Ngoại) để nhờ
nuôi dưỡng. Những tháng đầu tiên má tôi trả
tiền ṣng phẳng, nhưng những tháng kế tiếp
không biết v́ lư do v́ mà Má tôi không gởi tiền về cho
Ngoại nữa. Với tuổi đă già, sức yếu,
bà chỉ sống vào đồng tiền nuôi tôi. Cuối cùng ngoại chấp
nhận một đáp số là gởi tôi vào Cô Nhi Viện, và cho đến ngày
hôm nay tôi không dám nghĩ rằng mẹ tôi muốn vứt
bỏ tôi -một đứa con lai đen - cái kết quả của một
t́nh cảm Việt Mỹ. Tôi sống trong cô đơn, tôi
lạc lơng khi đến
trường, tôi lẻ loi trong sinh hoạt vui chơi
với các trẻ em trong xóm.
Tôi đă thực sự t́m
được sự an ủi trong những năm tháng
ở Cô Nhi Viện. Chính ở
nơi nầy tôi cũng đă gặp những đứa
trẻ cùng màu da như tôi.
Chúng tôi vui đùa một cách hồn nhiên, chúng tôi sống và sinh hoạt
như một thế giới riêng của chúng tôi. Ở đây, chúng tôi cũng
được đến lớp, tôi rất vui mừng khi
cầm tờ báo để đọc (cho dù đọc rất chậm),
cầm cây viết để viết, cho dù là nét chữ
không như ư muốn. Có nhiều lúc tôi muốn nắn nót
từng chữ để viết cho mẹ tôi nột lá
thư, nếu biết được địa chỉ
của bà để nói lên niềm thương, nỗi
nhớ của một
đứa con đối với bà.
Trong đời,
người ai cũng có những ước mơ,
người ta ước mơ được giàu sang,
được hạnh phúc ... C̣n tôi, tôi ưóc mơ ǵ? Đơn giản: Được sống bên mẹ,
cho dù cuộc sống có thế nào đi nữa. Tôi chấp
nhận hoàn cảnh, chấp nhận nghịch cảnh
để lo cho mẹ tôi ...
Cho đến một ngày
tôi không nhớ rơ, lúc đó tôi khoảng 7 tuổi. Tôi được văn pḥng
gọi lên -trước mặt tôi là một người mà
tôi gọi là Ngoại, đang làm nhận lănh tôi về. Bà
vui mừng khi gặp lại tôi, tôi ngỡ ngàng nh́n bà.
"Chuẩn bị thu xếp rồi về với
Bà" - "Con đâu có ǵ
để thu xếp"
rồi bà cuối xuống kề vào tai tôi nói
khẽ "Mẹ của
mầy đưa tiền bảo tao lên bảo lănh mầy
về nhà" - 'Nhà nào?", tôi hỏi
ngược lại ...
Theo lời kể của
ngoại th́ có người nhắn
bà lên bệnh viện gặp mẹ tôi nói những
lời cuối cùng trước khi nhắm mắt, và
với số tiền dành dụm được sau
những năm tháng bươn chảy, mẹ tôi muốn
trao tận tay cho Ngoại ... giúp bảo lănh cho tôi, và
một ít c̣n lại bà cháu dùng làm vốn để buôn bán sinh sống qua
ngày. Tôi đứng sửng người, xúc động, th́
ra mẹ tôi lúc nào cũng nhớ, cũng thương tôi,
nhưng v́ cuộc sống phải lăn lộn kiếm
ăn, nên đành phải xa con, phải để con
sống cơ cực.
Căn nhà của Ngoại
nằm sâu trong khu thị trấn dần dần thu hẹp
lại, có lẽ v́ tuổi già sức yếy không làm ǵ ra
tiền nên bà bán đi từng
phần của căn nhà, và cuối cùng th́ bà cháu chỉ c̣n
che được cái chái bên hông nhà (với sự
đồng ư của người mua).
Cuộc sống cũng
chỉ b́nh thản trong một thời gian ngắn. Cho
đến một hôm, khi bước chân vào nhà nghe ngoại
gọi, tôi giật ḿnh "chào chú đi con", rồi
bà xoay qua tôi. "Đây là cháu
tôi, nó tên là Tuấn, v́ da nó đen nên thường gọi là Tuấn
đen". Ông khách lạ nh́n
tôi từ đầu đến chân rồi nói với
ngoại, "Được, tôi đồng ư. Ngày mai tôi
đến đưa nó đi”.
Rồi ông cáo từ ra về.
Tôi đến cạnh bà, "ủa ngày mai con đi đâu
vậy?". Con đi theo phụ việc cho ông ấy
để kiếm cơm ăn, quần áo mặc. Thỉnh thoảng về thăm
bà. "Tôi dự định
hỏi thêm một câu ǵ đó .. nhưng thôi.
Cả buổi chiều và
tối hôm ấy, bà không nói với tôi việc ǵ sắp
xảy ra. Những năm
sống trong Cô Nhi Viện sao mà b́nh yên quá, tôi nhớ cái ngày tôi trở về, những người chung quanh xóm
nh́n tôi như vừa xa lạ, vừa có cái ǵ đó cách biệt. Tôi th́ sao cũng được.
Sáng hôm sau, chú đến
thật sớm, ngồi sau xe Honda, sau những giây phút
ngắn ngủi, xe hướng ra ngoại ô .. phải
chạy một đoạn khá xa, xe chạy rẽ vào một
con lộ nhỏ, hai bên là ruộng, chạy thêm một
đoạn nữa gặp một con sông, chú dừng
lại. "Tới rồi
mầy ... đi theo tao".
Tôi bước xuống
ngơ ngác, cảnh vật chung quanh hoàn toàn xa lạ.
Trước mặt tôi là một con sông, chung quanh là
đồng ruộng. Con sông không lớn lắm, mặt
nước không chút gợn sóng... rải rác những đám
lục b́nh trôi rời rạc ...
"Lại đây tao
chỉ cho cái nầy"
tiếng kêu của chú làm tôi giật ḿnh, tôi
đến đứng bên cạnh chú... "Đó chiếc
xuồng, trên có cái mui, đang đậu đàng kia là
nơi ở của mầy.
Trên đó, tao đă chuẩn bị sẵn gạo, cá
khô, nồi nấu, mầy tự lo liệu lấy. Rồi chú chỉ tay về bầy vịt đang
ở gần đấy, "mầy coi chăn bầy
vịt nầy. Sáng lùa nó qua
sông, đưa nó vào đám ruộng lúa nào mà người ta
vừa gặt cho nó ăn no, chiều lùa nó về, vô cái cḥi
lá ở đàng kia." Công
việc của mầy chỉ có thế, mỗi tuần tao
sẽ cho người mang gạo, cá khô ra đây cho mầy
và h́nh như nhớ ra một điều ǵ. " À năm nay mầy mấy
tuổi ". 7, 8
tuổi ǵ đó, tôi không nhớ rơ lắm. " C̣n tiền bạc tao đă
tính với bà ngoại của mầy rồi. Thôi tao về.”
Tiếng xe Honda khởi
động rồi từ từ lăn bánh. Tôi đến
chiếc xuồng bề ngang chỉ khoảng 1 mét 50, chiều dài chỉ khoảng 4 mét-
khoảng có mui chừng 2 mét - khoảng mui nầy có lẽ
chỉ vừa đủ cho đứa bé như tôi tránh
mưa, tránh nắng. Bên trong
chiếc xuồng, tôi thấy chỉ 1 tấm đệm, 2 cái túi
(1 đựng khô, 1 đựng gạo). V́ chưa quen nên khi lên xuồng,
chiếc xuồng cứ lắc qua lắc lại, suưt
mấy lần tôi rơi xuống sông. Tôi bước lên bờ vói
lấy một cành cây, rồi
tiến về hướng đàn vịt (ước
lượng khoảng 300 con),và h́nh như chúng không để
ư đến tôi...
Năm tháng trôi đi qua mau
chóng đă hơn 3 năm sinh
hoạt và lớn lên ở vùng sông nước nầy ...
thật ra tôi đang sống trong một thế giới
riêng v́ vùng nầy ít có người qua lại. Chỉ bên kia
sông tôi bắt gặp người đang làm ruộng,
hoặc vào mùa gặt mà thôi.
Rồi đến một
ngày sau khi lùa vịt vào cḥi, tôi lững thững trở
về chiếc xuồng cũng như mọi ngày, lấy
gạo, khô, đến một gốc cây lớn cạnh
bờ sông để chuẩn bị cho bữa cơm
chiều, th́ trên trời nhiều đám mây đen xuất
hiện với những cơn gió mạnh, như linh tính
báo hiệu một cơn mưa lớn sẽ
đến. V́ gió mạnh nên
chiếc xuồng cứ chao qua chao lại. Tôi cô lôi nó vào sát bờ rồi
cột vào một gốc cây con gần đó. Cơn mưa đên, mưa
như trút nước. Đă
hơn 3 năm sống ở đây, tôi chưa thấy
cơn mưa nào lớn như vầy; quấn chiếc đệm
ngồi co ro trong khoang, cơn gió mạnh đă làm cho
chiếc đệm thấm nước. Tôi rùn ḿnh nghe
lạnh, cái lạnh như thấm vào da thịt. Lúc bây
giờ chiếc xuồng cũng chứa nhiều
nước mưa, đang dần dần sắp ch́m. Mặc dù lạnh nhưng tôi nhảy phắt xuống sông,
lắc xuồng để nước ra bớt bên ngoài. Cũng may là cơn mưa dịu
lại, tôi chạy nhanh về gốc cây, cởi áo ra
vắt bớt nước, quơ vội mấy cành cây khô
may mắn không thắm nước, tôi nhúm vội bếp
lửa, hơi nóng làm tôi ấm lại. Rồi tôi ngủ
thiếp đi từ lúc nào ... măi cho đến khi tôi nghe có
tiếng nói "Nó đă tỉnh lại rồi ḱa!!".
Tôi từ từ mở mắt.
Ngoại ôm lấy tôi, khóc nức nở. Tôi ngơ ngác th́ bà nói "Cũng may là chú thấy
trời mưa to, chú chạy ra xem đàn vịt như
thế nào, chú sợ con coi không xuể rồi vịt
lạnh mà chết hoăc chạy tứ tung. Khi
đến nơi t́ thấy
con nằm dưới gôc cây co rút, hơi thở hổn
hển, chú đến kêu con, sờ vào người ,
thấy con quá nóng, chú đỡ lên xe rồi chở
đến bệnh viện này ... Bà nắm tay tôi. Ngoại đă nói với chú
rồi, sau khi con hết bệnh, con ở nhà phụ
ngoại, không đi chăn vịt nữa, vất vả
quá mà tiền bạc có là bao nhiêu. Tiền chăn
vịt mỗi tháng chú trả
cho 20 đồng, mỗi
năm được về nhà một lần vào ngày
mồng một Tết, và cho 2 bộ quần áo ..
Tôi nhắm mắt lại,
cái cảm giác ấm áp trên chiếc giường nệm mà
tôi chưa bao giờ được năm, cho dù là trong
mơ, sao nó êm ái quá ...
Về phụ ngoại buôn
bán được vài năm, chiếc bàn nhỏ, vài cái
ghế, Ngoại nấu thức ăn sáng, phụ thêm
nước ngọt, cà phê ... Cuộc sống cũng tạm
qua ngày, bán bữa được bữa không, nên vốn
liếng từ từ cạn dần... cũng may lúc đó có mấy
thằng bạn trong xóm rủ đi làm hồ (trộn hồ ). Từ ngày chuyển qua công
việc nầy tuy có hơi nặng nhọc nhưng
đồng lương cũng đủ vừa cho cái
ăn của 2 bà cháu. V́ tính ṭ
ṃ ham học hỏi nên chỉ vài tháng sau đó, tôi được cất nhắc lên xây
tường, rồi đồng lương từ đó cũng kha khá lên một chút.
Cho đến một hôm,
trên đường về nhà, tôi nghe tiếng từ sau nói
vọng tới "Ê, Tuấn
đen, sao mầy không làm đơn để đi Mỹ
theo diện con lai ǵ đó !!”
Tôi thật không hê nghĩ đến. Cái mệt
mỏi sau một ngày làm việc, tôi chỉ muốn đi
nhanh về nhà tắm rửa, ăn uống rồi đi
ngủ. Những ngày sau đó,
cái câu nói quen thuộc cứ lặp đi lặp lại
nhiều lần như thúc giục ... Rồi chuyện ǵ
đến sẽ đến. Tôi đến Sở Ngoại
Vụ ở Saigon, chỉ một thời gian ngắn, tôi
đến Phi, ở đây được sáu tháng, tôi
được nhập cư vào Mỹ năm 1990.
Có lẽ có duyên phận
với nghề xây dựng, nên
sau khi đến Mỹ, tôi lại tiếp tục làm ngành
này cho đến ngày hôm nay. Tôi tự nhủ ḷng là phải
luôn luôn cố gắng hết sức ḿnh, và tôi cũng
như bao nhiêu chàng trai trẻ khác phải chuẩn bị
mọi thứ để khi lập gia đ́nh th́ cuộc
soống cho một mái ấm sẽ tốt hơn.
Tôi lập gia đ́nh năm
1994 với một cô gái mà tôi thật sự thương
yêu. Rồi như chợt
nhớ ra điều ǵ, tôi bước đến bàn
thờ nh́n lên di ảnh của Mẹ, những kỷ
niệm ngày nào chợt đến, tôi c̣n nhớ rơ một
buổi tối, sau khi cơm nước xong, Ngoại
dẫn đi qua một xóm khác.
Ngoại không nói với tôi một lời nào trước
khi đi. Sau khi ṿng vèo qua
nhiều con hẻm sâu, rồi dừng lại trước
một căn nhà. Khi
bước vào nhà th́ có một người đàn bà
chạy đến ôm tôi vào ḷng
"Đó, mẹ của mầy đó." Bà hôn lên trán tôi, vuốt lên mái tóc
của tôi, Bà nh́n tôi. "Con giống Ba của con lắm". Những
gói bánh kẹo bà đă chuẩn bị sẵn, đưa cho
tôi. " Con ăn đi". Tôi không biết cái cảm giác
của tôi lúc đó như thế nào. Tôi ôm mẹ tôi và trong ṿng tay của mẹ sao mà
ấm áp quá, tôi như
được sự che chở vững chắc .....Con ráng
ngoan ở với bà ngoại một thời gian. Mẹ phải đi làm ăn xa,
mẹ sẽ cố gắng dành dụm một số
tiền để mua một
căn nhà nhỏ, và một ít vốn liếng để
mẹ con ḿnh sinh sống ..."
Tôi gật đầu, rồi mẹ xoay qua
ngoại." Bà cố
gắng giúp con nuôi dạy cháu, trăm sự trông cậy
ở nơi bà ... "Bây có đừng nói vậy, tao đă
nuôi nó từ lúc mới sanh cho tới giờ, nó luôn sống
bên cạch tao, tao coi nó như máu thịt của ḿnh, tao
sẽ lo lắng cho nó cho đến ngày tao nhắm
mắt"
Theo thời gian chờ
đợi, tôi đă trưởng thành trong sự chăm
sóc và nuôi dưỡng của Ngoại. Tôi đă khóc thật nhiều cái
ngày mà tôi ra Sở Ngoại Vụ để làm thủ
tục đi Mỹ theo diện con lai. Tôi c̣n nhớ cái ngày phỏng
vấn, người Mỹ hỏi mẹ của mầy
đâu sao không có tên trong danh sách, tôi lau vội hàng mắt
trả lời trong nất nghẹn "Đă chết
rồi".
Mẹ ơi, thật ra con
không ngờ rằng lần gặp gỡ ấy là lần
sau cùng, là lần chia tay vĩnh viễn của Mẹ và con. Mẹ đă ra đi thật
sự rồi, con luôn chờ đợi cái ngày mà Mẹ
đă nói với con rằng,
Mẹ sẽ mua một căn nhà nỏ, sẽ dành
một ít vốn để mẹ con sinh sống. Vâng, Mẹ ơi, con sẽ
chờ cho dù sự chờ
đợi đó sẽ không bao giờ đến; cho dù cái ngày đó ở tận
kiếp sau ... và rồi bất chợt con nghe hơi ấm
thấm vào da thịt, cái hơi ấm quen thuộc của
ngày nào Mẹ nắm tay con. Rồi trong một thoáng h́nh
ảnh của Má như đang ở trước mặt
con -con chạy lại ôm Mẹ, khóc với Mẹ rằng.
Mẹ ơi con đă trưởng thành rồi nè; con có gia
đ́nh rồi nè , các cháu nội của mẹ đây -
Mẹ có thấy nó lớn lắm không - Mẹ thấy nó
giống con không? Nhất là mái
tóc cũng xoắn xoắn, quăn quăn, chúng nó ngoan và
học giỏi lắm. Con
hứa với Mẹ rằng, con sẽ dạy dỗ chúng
nó một cách nghiêm khắc để chúng nó sẽ thật
sự là một con người hữu ích. Mẹ gật đầu, nở
nụ cười thật tươi ....
Trong khoảng cách mơ
hồ đó, tôi như trong mơ,
một giấc mơ quá ngắn ngủi, tôi bàng hoàng
sửng sốt, nh́n quanh căn nhà, chiếc ghế đó rơ
ràng Mẹ ngồi đây mà.
Tôi chạy quanh các pḥng gọi "Mẹ ơi,
Mẹ". Chung quanh
đều vắng lạnh ...
Có những kỷ niệm
theo năm tháng đă lần đi vào quên lăng, nhưng
với Mẹ, nó là những kỷ niệm dính liền
với máu, với thịt, nó chan chứa t́nh thương mến trong trời biển, nó măi
măi, và măi măi là những kỷ
niệm của nhung nhớ, nó ăn sâu trong tiềm thức
của con. Cho dù ở một
kiếp nào đó, nếu con gặp lại Mẹ, con
sẽ chạy lại ôm Mẹ vào ḷng để nghe hơi
ấm của ngày nào để được khóc và nói
với Mẹ rằng
"Mẹ ơi, Mẹ đừng bỏ con nữa
nghe Mẹ!! "
Cuộc đời của
Mẹ gặp nhiều bất hạnh nầy đến
bất hạnh khác. Mẹ hy
sinh cuộc sống của tuổi thanh xuân, cuộc
sống riêng tư của bản thân để lo cho gia
đ́nh; Mẹ chấp
nhận thiệt tḥi về ḿnh ... Thế mà gia đ́nh bên
ngoại không ngó ngàng tới.
Mẹ cô đơn khi
rời khỏi gia đ́nh, và ngày Mẹ nhắm mắt
cũng trong lẻ loi cô quạnh,
cũng như con vĩnh viễn suốt cuộc
đời nầy, con không hy vọng ǵ biết
được mặt cha ḿnh là ai, và con sẽ là một
đứa con hoàn toàn mồ côi.
Con không dám đổ
thừa cho hoàn cảnh, cho xă hội và h́nh như số phận đă an bài
cho từng một con người phải chịu như
vậy... Mẹ cuối đầu chấp nhận ra
đi và xuôi tay nhắm mắt trong buồn tủi. C̣n con
th́ cúi đầu chấp nhận cho số phận của
đứa trẻ mồ côi.
Hôm nay trước di
ảnh của Mẹ. Con cúi đầu cám ơn Mẹ,
Mẹ đă cho con sự sống, để ngày hôm nay con
thấy được rằng ở vào cái thời
buổi đó, Mẹ không c̣n con đường nào
để lựa chọn, Mẹ không nỡ nh́n cha mẹ
già sống trong cơ cực, sống trong thiếu
thốn, đau ốm không tiền thang thuốc. Mẹ
cũng không nỡ nh́n gia đ́nh anh chị em phải ly tán
.... Không ai cứu vớt gia đ́nh Mẹ, không ai cho gia
đ́nh Mẹ một lời an ủi nào khi mà nhà cửa mái
ấm của Mẹ bị đổ nát v́ bom
đạn, khi ruộng
vườn - chỗ dựa kinh tế của gia đ́nh
bị cày xới bởi bom ḿn.
Lúc bấy giờ xă hội đi đâu mất
rồi, dư luận có ai phê phán cho việc làm đó đâu. Tất cả những đau
thương đó người ta đổ lỗi cho
chiến tranh. Thế th́ khi Mẹ chọn con
đường để cứu vớt cho gia đ́nh th́
bị dư luận lên án, xă hội lên án.
Thật cao quư thay, Mẹ đă vui vẻ chấp
nhận cái kết quả của sự chọn lựa,
Mẹ chấp nhận mọi hoàn cảnh, mọi nghịch
cảnh để sống.
Mẹ đi trên dư luận để nuôi con
chỉ một lư do đơn giản v́ con là con của
Mẹ, là máu thịt của Mẹ, và v́ con cũng là
một con người cũng cần đến sự
sống.
Với nén hương và
ḷng chân thành, con kính cầu xin Trời Phật phù hộ cho
Mẹ của con, cho Mẹ dù ở một nơi nào đó,
luôn gặp mọi sự an
lành, và có điều chắc chắn rằng ở nơi
đó sẽ không có chiến
tranh, sẽ không có bất công của xă hội. Mẹ
sẽ thật sự có cuộc sống b́nh an và thanh
thản ...
Đồng hồ đă
chỉ 3 giờ chiều, cơn mưa dịu lại. Tôi chợt nhớ ra điều
phải làm. "Ừ, đi đón con ở trường
về". Đứa con gái
út mà tôi cưng nhất trong số 3 đứa (hai trai, 1 gái). Tôi vội bước ra ngoài,
mỉm cuời tự thầm nhủ "chỉ mong sao
cuộc sống c̣n lại của ḿnh như thế nầy
là đủ rồi".
Tiếng chim hót bay
lượn trên cành cây như chia sẻ niềm vui và
hạnh phúc đó []
Dallas Xuân 2008
Nguyễn Hoàng Nam
(Viết theo lời kể
của Nguyễn Anh Kiệt )