ANH SẼ LÀ NGƯỜI MỚI

 

 

 

 

Cái truyền thống của gia đ́nh tôi là đàn ông không bao giờ làm chuyện "nhỏ". Hay c̣n gọi là chuyện "đàn bà". Đó là những việc trong nhà như giặt giũ, rữa chén, nấu ăn ... Cứ thấy con hay  cháu trai nào làm những việc nầy là chết ngay với má và bà ngoại tôi. Kể cả ba tôi cũng không ngoại lệ. Thay v́ khuyến khích thằng rể giúp con gái ḿnh, bà ngoại c̣n mắng ba tôi nếu thấy ông giặt quần áo giúp má tôi. "Để cho con Hai nó làm, mấy cái việc đàn bà nầy thằng Hai nhúng tay vào làm cái ǵ!" - Đó, bà  ngoại tôi dạy con "Tứ đức Tam Ṭng" như vậy đó.

 

Lúc c̣n đi học, trong  nhà tôi có 5 anh chị em, 2 trai 3 gái. Hai trai, trong đó có tôi th́ chẳng bao giờ "được" mó tay vào bếp núc.  Rồi gia đ́nh tôi qua Mỹ, sống chung với nhau hơn 10 năm cho đến khi các anh chị em tôi lập gia đ́nh mới ở riêng.Tôi chỉ đi học và  đi làm part-time để có tiền xài riêng, chuyện giặt giũ đều do má và các chị làm hết. Đôi khi có nhúng tay vào vệc cắt cỏ là quá lắm rồi.

 

Sau khi đi làm ở Dallas, tôi lập gia đ́nh với Hương, người bạn cùng trường khi ở Austin. Chúng tôi sống với nhau rất hạnh phúc. Hăng của vợ chồng tôi cũng gần nhau, nên thường mỗi buổi trưa hay đi ăn chung cùng vài người bạn. Buổi chiều về th́ Hương nấu những món ăn tôi thích.

Hồi đầu năm, đứa con gái lớn tôi tổ chức kỷ niệm 25 năm thành hôn cho vợ chồng tôi rất vui và  cảm động. Sau đó vài tháng th́ nó cũng ra riêng v́ nhận  được việc làm ở Houston. Sự khốn khó đời tôi mới bắt đầu.

 

Không hiểu nhà tôi ăn trúng cái ǵ mà bổng thay đổi 180 độ. Số là vào một buổi sáng thứ bảy, sau khi ăn sáng xong, nhà tôi yêu cầu tôi ngồi lại để "thông báo" vài quyết định. Với nét mặt lạnh như "tiền" (chưa bao giờ tôi thấy) Hương nói một cách dơng dạc rằng:

-25 năm qua em đă hy sinh, chịu  đựng anh v́ t́nh yêu và sự êm ấm của gia đ́nh. Nay con Thy đă ở riêng, chúng ta phải giải quyết những gúc mắc mà em đă dấu kín trong ḷng:

-Anh là người chồng đă cư xử với vợ theo phong cách "Chồng Chúa Vợ tôi" đúng không?

Tôi vô cùng kinh ngạc v́ thái độ của vợ và căi quyết liệt:

-Không bao giờ anh cư xử với em như vậy hết! Em căn cứ vào đâu mà nói như thế?

-Em cũng đi làm mỗi ngày 8 tiếng như  anh đúng không? Trở về nhà cùng khoảng thời gian như anh đúng không? Khi về nhà th́ anh tắm rửa, coi TV hay đọc báo… đôi khi ra vườn tưới vài ba chậu hoa, c̣n em th́ lui cui nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, rửa chén bát… Ngày thứ bảy hay chúa nhật, anh ngồi xem foot ball hay chơi computer th́ em giặt quần áo, lau chùi bụi bậm, quần quật cả ngày với trăm thứ lỉnh kỉnh trong nhà.

-Đâu phải anh không làm ǵ hết, cắt cỏ nè, hút bụi nhà, c̣n những việc khác là việc của đàn bà, em làm là tự nhiên rồi, sao lại trách anh?

-Vậy chứ việc của  đàn ông là việc ǵ anh liệt kê ra hết xem?

Tôi hơi lúng túng v́ bất ngờ phải trả lời một câu hỏi mà ḿnh chưa bao giờ chuẩn bị:

-Th́... là ... mấy việc anh đă làm từ trước đến nay đó... đi làm về đưa check cho em hết!.

-Bộ em không đi làm hay sao? Mỗi ngày cũng như anh có khác ǵ đâu? 25 năm qua em cũng làm việc đàn ông phải không?

-Ừ! Th́ ở đây ai cũng đi làm. Trong hăng mới có đủ đàn ông đàn bà ... làm việc cũng như nhau. Đây là một xă hội b́nh quyền mà em!

-Ở hăng th́ b́nh quyền nhưng ở nhà th́ "quyền không có b́nh phải không"? Do đó anh phân biệt việc đàn ông đàn bà. Anh là nam nhi nên không bao giờ đụng tới việc đàn  bà v́ sợ xấu hổ phải không?

-Em biết từ xưa đến nay gia đ́nh người Việt Nam đă theo nề nếp như vậy rồi. Từ ông bà đến ba má cũng như vậy. Đó là nét đẹp trong văn hoá dân tộc đó em.

-Em không nghĩ rằng bất cứ cái ǵ ông bà ta đă làm đều là đẹp và đúng cả. Thí dụ như quan niệm: "trai năm thê bảy thiếp, gái chính chuyện chỉ có một chồng”. Ở xứ Mỹ nầy mà anh "năm thê"â thử đi, có ở tù không th́ biết. Cái quan niệm đó h́nh như đă ăn sâu vào trong máu các ông, nghe nói rằng thời  ông cố, ông nội của ḿnh, luật pháp cho phép có hai vợ chính thức. Sau nầy mới thay đổi. Đâu phải điều ǵ ông bà chấp nhận từ xưa là hay đâu?

 

Tôi cảm thấy đuối lư với bà vợ hôm nay và thật sự không biết bà muốn ǵ khi đưa  ra vấn đề nầy.

-Thôi đi bà! Tôi chịu thua không căi lư với bà nữa. Vậy bà muốn tôi làm thế nào đây?

Nhà tôi cười có vẻ hả hê, nói:

-Thật sự,  anh muốn biết những điều em muốn anh làm không?

-Thật mà em nói đi!

-Đây nầy, một cái list dài lắm.

Vừa nói bà vừa đến bàn viết kéo hộc tủ lấy ra một tờ giấy -tôi nh́n theo mà trong ḷng bắt đầu hồi hộp- bà nói tiếp:

-Từ nay mọi việc gia đ́nh đều phân công lại một cách hợp lư.

" Chồng Chúa Vợ Tôi" không c̣n chỗ trong gia đ́nh nầy. Anh có đồng ư không?

-Có bao giờ anh coi em là "tôi tớ " đâu mà em nói như  vậy?

-Đồng ư anh chưa bao giờ chính thức coi em là tôi tớ, nhưng anh cứ để mặc nhiên mọi việc em làm như là "tôi tớ" chứ c̣n ǵ. Em muốn rằng kể từ nay, mọi việc trong việc ngoài phải được hợp tác một cách công bằng. Kể từ nay anh sẽ thay phiên với em để làm việc gọi là "đàn bà"ø, như vậy mới chứng minh anh không có xem em là "tôi tớ".

-Chuyện nhỏ, không có ǵ khó khăn cả bà xă ạ!

 

Ngày đầu tiên, tôi giặt quần áo. V́ tự ái không dám hỏi  nên cứ ṃ mẩn mấy cái nút trên máy mà không biết phải vặn chỗ nào cho đúng. Không  biết đổ xà bông trước hay sau. Cứ làm liều, không ngờ cái máy chạy rầm rầm v́ đồ Jean nặng dồn về một phía. Tôi hoảng hồn tắt máy, lôi quần áo ra xà bông vẫn c̣n dính đầy. Đă đến nước nầy phải tự thú với vợ là giặt đồ cũng không phải dễ. Lâu nay, không cần biết ra sao, cứ có sẵn quần áo sạch sẽ, thơm tho treo trong tủ áo là mặc thoải mái.

 

Đến ngày nấu ăn là khổ nhất. Vào bếp như lạc vào rừng rậm. Chẳng biết mắm muối, đường, tiêu ở chỗ nào. Loay hoay một tiếng đồng hồ ở bếp, toát mồ hôi vẫn chưa ra được món ăn. Cuối cùng, bữa ăn đầu tiên tôi nấu hơn 3 tiếng  đồng hồ mà chỉ được món thịt kho vừa khét vừa mặn như muối lồi! Nuốt không trôi. Phần nấu nướng tôi xin đầu hàng, đành năn nỉ vợ cho xin  một chân phụ bếp.

 

Đi làm về, vợ biểu ra bếp giúp bà làm bữa ăn chiều. Lặt rau, rửa rau, và rửa tất cả những dụng cụ như dao, thớt, chén ... mà bà  làm xong. Chẳng biết có phải  bà chơi ḿnh không, mà đứng cả tiếng đồng hồ phụ bếp cứ rửa không ngớt tay. Nước tung toé, ướt cả vạt áo.  Thế mới biết làm bếp không phải đơn giản. Nhất là đ̣i ăn hai, ba món nóng hổi như tôi đă yêu cầu từ  mấy mươi năm qua.

 

Một tháng trôi qua, tôi cảm thấy "oải" quá về việc phụ bếp, nên đề nghị ăn uống đơn sơ một món là đủ rồi. Khi nào muốn ăn  cao lương  th́ vợ chồng ra nhà hàng cho tiện. Vợ tôi có vẻ hài ḷng. Nhưng chiêu cuối cùng làm tôi điêu đứng là vợ thông báo rằng bà sẽ đi Cali để họp mặt liên trường, c̣n tôi phải ở nhà, v́ năm rồi tôi đă đi Canada một ḿnh cùng nhóm bạn cùng khóa. Nếu không cho vợ đi th́  có vẻ nhỏ mọn, nên đành ép ḷng mà nói OK!

Một tuần ở nhà mới biết bao khốn khó. Đi làm về nhà vắng tanh, ăn uống thất thường nhất là lại lo không biết vợ ḿnh có gặp lại thằng bồ cũ hay không. Hỏi th́ sợ vợ cho rằng ghen bóng ghen gió. Muốn bay đi Cali bất ngờ xem  vợ làm cái ǵ nhưng sợ mang tội xâm phạm đời tư của vợ (?) Một ḿnh đi ra đi vô mà ḷng rối như tơ ṿ. Gọi phone thăm hỏi một ngày không  biết mấy lần.  Nhớ cũng có mà theo dơi cũng có.

 

Một đêm không ngủ được, ra ngoài khách uống bia một ḿnh, chợt nh́n lên bức ảnh hai vợ chồng chụp ngày kỷ niệm 25 năm, tôi chợt xúc động bồi hồi. Nhớ những ân cần chăm sóc của người vợ đầu ấp tay gối suốt 25 năm mà thương. Thật sự, tôi là một người chồng vô tâm quá. Chưa một lời cám ơn những bữa ăn ngon, chưa một lần biết tỏ lời cảm kích v́ vợ đă lo cho quần áo tươm tất. Cứ sống trong gia đ́nh như một người chủ chỉ biết chê., chứ chưa bao giờ biết khen.Nghĩ là việc bếp núc, giặt giũ là chuyện nhỏ, vợ làm là bổn phận tự nhiên như bà ngoại, và má tôi đă làm. Khi làm rồi mới biết  không phải dễ dàng. Tôi đă từng đi chơi một ḿnh với bạn bè ở xa. Tôi đă từng đi nhậu những buổi tối cuối tuần để vợ con ở nhà thui thủi mà không hề t́m hiểu cảm giác của vợ.

 

Tôi bước tới ôm bức ảnh của vợ vào ḷng và thầm th́ "ngày mai đón em về anh sẽ là người mới" []

                             

Lữ  Y

(Tặng E.Y.D)