Tôi và Th. yêu nhau
4 năm. Bạn bè
thường khen ngợi mối t́nh của chúng tôi là một mối t́nh đẹp và
lăng mạng. Chúng tôi kết hôn được 8 năm và có
được với nhau
một đứa con gái 6 tuổi rất thông minh và xinh
đẹp.
Chúng tôi đă có
7 năm thật hạnh phúc. Nhưng cách đây một năm, Th bảo lănh cha
mẹ của anh sang sống chung. Mới một
năm thôi mà gia đ́nh chúng tôi đă trải qua nhiều
sóng gió. Cha mẹ chồng tôi rất khó tính, tôi cố
gắng ch́u chuộng, hầu hạ thế nào cũng không
vừa ư ông bà. Ông bà rất cưng cháu nội nhưng
lại xem con dâu như kẻ ăn
người ở trong nhà. Chồng tôi là người con
rất có hiếu, chút chút anh đều sợ cha mẹ
buồn giận. Có lần mẹ chồng giận tôi v́ tôi
làm trái ư bà, bà lăn quay xuống
đất khóc lóc thảm thiết và xúi Th. đánh tôi.
Một lần, hai lần Th. không làm, nhưng lần
thứ ba bà đ̣i tự tử nên Th. đă đánh tôi. Sau
đó, anh đă ôm tôi khóc và xin lỗi. Tưởng sẽ
chấm dứt, nhưng không ngờ chuyện đó lặp
đi lặp lại và tôi đă bị đánh đến 5
lần trong 3 tháng. Những lần như
vậy tôi phải chạy ra khỏi nhà. V́ sợ
bạn bè biết nên tôi không dám đến nhà ai chỉ
ngồi vất vơ ở một góc
tiệm nào đó chờ mọi sự lắng dịu
mới trở về nhà. C̣n Th. th́ cứ nghe lời mẹ
đánh vợ rồi lại khóc, lại năn nỉ.Tôi quá
uất ức, nên có ư định mang con đi chỗ khác,
nhưng con gái tôi th́ lại thương và đeo bố nó
lắm, tôi sợ nó sẽ đau đớn khi phải
bứt lià t́nh bố con. Tôi không biết phải làm sao, khi
Th. thươngvợ con mà lại quá nhu nhược
để mẹ sai khiến.
Xin các bạn
vui ḷng giúp ư kiến cho tôi. Tôi có nên bỏ đi hoặc ly dị
không?
Mai
Trúc
Chàng:
Trong số Ca Dao 196, Thằng Ba Tui (là biệt danh của
mấy thằng trời đánh gọi tôi, dần dần
rồi cũng quen tai, nên tôi dùng nó luôn khi
xưng hô với bà con) đọc lời khuyên của Ms. 6
Garland mà nóng mũi. Người ta đàn bà con gái bị
chồng đánh, Ms.6
không thương
hại mà c̣n đổ dầu vào lửa mới chết
đi được. Mai mốt đây, cô Mai
Trúc có bề nào th́ Ms. 6 cũng phải gánh trách nhiệm
đó nhé. Con dâu nó thương bà, sợ bà chết
sớm v́ ăn uống đồ độc (da heo quay) nên mới cản
ngăn, chứ nào nó có dành ăn
với bà đâu mà bà nổi giận. Chỉ
chừng đó thôi th́ cũng nhận thấy lời khuyên
của Ms. 6
không được công tâm rồi.
Thằng Ba Tui là người Bắc chánh tông (nhưng lai Nam kỳ hơn
phân nửa). Me của Ba Tui phải nói là bà
Mẹ chồng đúng nghĩa như cái thời
"Đoạn Tuyệt" của Khái Hưng vậy.
Me khó không chịu được. Hồi Ba Tui c̣n độc thân th́ cứ hối
như chạy giặc. Nào là "lo cưới vợ
sớm để Me c̣n được ẵm cháu ...!! "
Nói th́ nói nhưng Ba Tui quen cô nào th́ Me
cũng không ưng hết. Gặp con nhỏ vui vẻ nói
cười thoải
mái th́ Me chê: " con
gái ǵ mà cứ cười toét mồm"- Gặp cô
hiền lành, ít nói th́ bàn ra: "chẳng biết xă giao"
- Gặp cô mảnh mai th́ Me phán: “người ǵ chỉ
thấy xương với da, làm sao sinh con!!”. Đem về
cô tṛn trịa th́
Me cũng không tha: "cái bị thịt"… Ôi thôi chịu không thấu.
Dù sao th́ cũng phải cưới vợ cho con. Khi Ba Tui tỏ thái
độ quyết liệt, nếu Me
không chấp nhận cô dâu nầy th́ Ba Tui sẽ một
đi không trở lại. Thế là Me đành chịu thua! Chẳng
biết có ưng ư hay không, nhưng ngày cưới ở
Chùa, Me vui
hớn hở nói với
Thầy và mọi người rằng: "nhờ ơn
Phật Trời mới có được nàng dâu hiền
nầy". Nghe qua cô dâu mới sướng rân
người, “nâng niu” bàn tay của Me mà
mắt đỏ hoe! (Ba Tui nghĩ trong ḷng,
chưa chắc đâu em ngây thơ ạ! Chừng
về ở chung th́ sẽ biết đá
vàng).
Khi về nhà, một tháng đầu vẫn đầy
ấp niềm vui cô dâu mới. Me cũng
tử tế lắm, chỉ dẫn từng bước
từ bếp núc đến cả việc trong ngoài rất
ư là ngọt ngào. Me nói để cho bà
làm bếp v́ c̣n khỏe, ngày nào hết làm nổi th́ hăy hay.
Cô dâu là gái miền Tây nên thiệt thà hết
chỗ nói. Cô đi làm cả ngày, về nhà ăn
cơm có sẵn và chỉ làm làm có mỗi việc là rửa chén! Me vẫn không
hề than phiền về việc nấu nướng, có lẽ bà thích trổ tài,
nhưng bắt đầu nói xa nói gần về bề
ngoài của nàng dâu như: mái tóc ( cắt tóc ǵ mà sát gáy
như đàn ông), quần áo (có chồng rồi mà ăn
mặc cứ phơi phới như con gái 18), Shopping
(chỉ biết mua sắm cho tốn kém, chẳng biết nghĩ
đến ai ... đừng quên anh
Cả của chúng mày đang khốn khổ ở quê
nhà đấy nhá) - Ba Tui cảm thấy chiến tranh
lạnh đă thành Nóng rồi đó, nhất là cái mục
bắt gửi tiền về cho gia đ́nh anh Cả -(
Khốn khổ ǵ anh Cả nhà Ba Tui, cả nhà anh ở không
chẳng ai chịu đi làm, chỉ biết lười
biếng chờ tiền
tiếp tế, vậy mà Me cứ vét tiền già gửi cho
anh, rồi bắt chúng tôi ở đây bù đắp cho Me!).
Biết trước sẽ gặp nhiều rắc
rối v́ không tránh khỏi những bất đồng
với Me khi có nàng dâu, nên Ba Tui quyết
định ra ở riêng cho êm ấm gia đ́nh. Ba Tui
vẫn biết không phải Me
"kỳ thị" con dâu, nhưng tính t́nh Me “khó bẩm
sinh”, không phân biệt ai. Với con ruột th́ nói tới nói lui
rồi đâu vào đấy. Nhưng cũng cùng vấn
đề đó với con dâu hoặc con rể th́ trở
thành "vấn nạn". Ḿnh biết
thương vợ, và thương cha mẹ, để tṛn
hai đàng th́ phải mạnh dạn bước ra riêng.
Chồng của cô Mai Trúc, không biết rằng có
phải anh đă hành xử chữ Hiếu một cách mù
quáng hay không? Thương mẹ, không phải chỉ có
nghe lời mẹ, mà quan trọng không kém là làm cho
người khác kính trọng mẹ ḿnh nữa chứ.
Không dám đem gia
đ́nh ở riêng, để Mẹ cứ ch́ chéo
con dâu, vừa làm khổ vợ vừa tạo cho mẹ cái
cớ để trở thành người mẹ chồng ác
độc -ít ra với con
mắt của vợ anh và những người bênh
vực vợ anh. Chẳng hạn như Ba Tui đây, nghe chuyện
là khi dễ anh và mất cảm t́nh với bà mẹ của
anh lắm.
C̣n cô Mai Trúc, nếu thương chồng và thương
bản thân ḿnh th́ hăy mạnh dạn, can đảm đặt vấn đề
thẳng thắn với chồng. Phải ra
ở riêng và chấm dứt mọi bạo lực với
cô, nếu thương cô và con thật sự. Sự
chịu đựng con người có giới hạn và nói
cho ông biết rằng giới hạn đó đă tới
hết mức rồi. Ông ta có đánh cô một lần
nữa th́ cứ nhờ 911 can thiệp tức khắc!!
Chỉ có sự cứng rắn và khôn ngoan của cô mới
giải quyết tận gốc tệ trạng nầy
chứ không ai khác!
Ba Tui cầu xin cho những bà mẹ chồng đă
cũ hay c̣n mới hăy suy nghĩ lại và đừng quá
khắc khe với con dâu. Các bà thử nghỉ
xem, nếu con gái ḿnh sống bên chồng mà bị trù ẻo
như các bà đối với con dâu th́ ḷng bà có đau không
nhỉ?
Ba
Nguyễn
Nàng:
Chuyện mẹ chồng nàng dâu là chuyện xưa
như trái đất, nói hoài thành nhàm thành chán. Chuyện
tưởng đă cũ đă xưa mà nó cứ xảy ra
hoài. Chuyện con trai nghe lời mẹ đánh vợ cũng
không có lạ ǵ, nhất là nhiều khi bà má c̣n thêm một
câu hứa đầy hấp lực như bà má chồng
trong vở tuồng cải lương Đoạn
Tuyệt “mày đánh nó đi, nó có chết, tao cưới
cho mày thêm 4 con vợ nữa...!!!”.
Nhưng đánh vợ
rồi khóc, rồi năn nỉ th́ nghe
là lạ mà cũng buồn cười. Vậy
là chồng của chị không phải MAN mà là BOY. Sống với một thằng boy chị đau
đầu là phải quá.
Chị ơi! người như
vậy mà chị thương sao được mà
thương hả chị. Không lẽ chị
tiếp tục sống để bị đánh đập
suốt đời sao. Bây giờ là
thế kỷ 21 rồi, không lẽ chị lội
ngược lại thế kỷ 19 để tự ép ḿnh
phải khốn khổ. Chị thương con, không muốn
con ḿnh mất t́nh thương của cha, nhưng một
người cha như vậy chỉ để lại trong
đầu của con chị một h́nh ảnh xấu xa
tệ hại.
Nói th́ nói vậy chứ muốn cắt đứt
cũng phải có nhân có hậu. Chị cũng
nên tạo cơ hội cho chồng chị để xem anh
ấy có biết suy nghĩ hay không. Tôi
nghĩ, anh chị nên ngồi xuống với nhau ở
một chỗ nào đó (không có bà má chồng lảng
vảng gần đó), chị nói chuyện, phân tích
thiệt hơn cho anh nghe và nói rơ ư định của
chị, nếu anh không thay đổi chị sẽ
quyết định ly dị. Nếu
thật sự anh ấy c̣n thương vợ thương
con th́ anh phải nghĩ lại. Bằng không th́
chị nên cứng rắn chia tay
để khỏi phải có ngày bị thiệt thân.
Trong thời gian này chị cũng cần phải tự
bảo vệ ḿnh. Nếu anh chồng có tiến tới hành
hung chị th́ chị hăy cầm điện thoại lên và
nói “nếu anh c̣n tiếp tục đánh đập tôi, tôi
sẽ gọi cảnh sát”. Có nhiều phụ
nữ v́ quá hiền lành và sợ sệt nên cứ bị
đàn áp hoài.
Chúc chị nhiều
nghị lực và can đảm.
Hoàng
Điệp