Đừng để ḷng thù hận dằn vặt

 

 

Tôi có 2 đứa con  gái một đứa 15, một đứa 17. Hai vợ chồng tôi mới ly dị nắm ngoái. Chồng tôi là người chồng xấu, một người cha vô trách nhiệm nên sau khi ly dị, tôi cấm 2 đứa con không được gặp gỡ ông ấy. Nhưng ông ấy đă dùng tiền bạc để dụ dỗ chúng, nên chúng vẫn lén lút tới thăm ông ấy. Tôi giận quá nên lúc la rày tôi đuổi chúng đi, vậy là chúng xách gói qua nhà ông ấy ở.

Tôi đau ḷng lắm, v́ bao nhiêu năm hy sinh cho chồng con mà tôi không nhận được ǵ. Tôi vừa nhớ con vừa tức giận. Hai đứa đi cả nửa tháng không một lần gọi điện thoại hỏi thăm tôi, dù bạn bè tôi báo cho nó biết là tôi buồn rầu sinh bệnh. Tôi hận cha con chúng, tôi muốn đăng báo từ con cho chúng bể mặt nhưng chị em tôi ngăn cản. Tôi không biết phải làm sao. Xin góp ư kiến dùm tôi []

                                                                                          M.N

 

Nàng:

 

Em M.N. mến,

 

Cùng là phận phụ nữ với nhau, chị xin thành thật chia sẻ nỗi đau đớn tột cùng của em.  Vừa chia tay với chồng chẳng bao lâu lại bị hai đứa con gái thương yêu bỏ rơi, thử hỏi làm sao em không ngă bệnh cho được! 

 

Đọc qua nỗi niềm tâm sự của em, chị bỗng nhớ đến một câu chuyện.   Ngày ấy, Tâm là một cô gái nhu ḿ, hiền lành, luôn được người thân trong gia đ́nh và bạn bè thương mến.  Một hôm, t́nh cờ Tâm quen biết với một chàng trai kém hơn Tâm 2 tuổi, có giọng nói và cách đối xử khá ngang tàng khiến cho nhiều cô gái phải tránh xa.  Thế mà không biết trời xui đất khiến hay sao mà sau một thời gian ngắn t́m hiểu nhau, Tâm lại ưng thuận lập gia đ́nh với anh ấy.  Có lẽ v́ Tâm luôn mang mặc cảm ḿnh là một cô gái thiếu nhan sắc, đă vậy c̣n sắp bước sang lứa tuổi 30, thôi th́ cứ ưng đại cho rồi, hy vọng rằng chẳng bao lâu ḿnh sẽ cảm hóa được anh ấy.

 

Tiếc thay... đă gần 15 năm trôi qua, vẫn chứng nào tật nấy, chẳng những anh ta không hề thay đổi mà ngày càng tệ hại hơn.  Đă mang tật hút thuốc, rượu chè, cờ bạc thả ga mà c̣n làm biếng nhớt thây.  Cụ thể là mỗi khi đi làm về, anh ta chỉ biết chơi game hoặc nằm xem tivi, không hề giúp Tâm trong việc bếp núc hoặc chăm sóc con cái.  Mỗi tuần lănh lương được 700 đô, anh ta đ̣i giữ lại 300 đô để tiêu xài cá nhân, đă vậy c̣n làm trận làm thượng, đ̣i Tâm phải chi thêm, bằng không anh ta sẽ lớn tiếng gây gỗ, chửi rủa, đập phá tứ tung cho đến khi nào cầm được tiền mới chịu bỏ đi.  Trong khi đó, đủ mọi thứ chi phí trong ngoài và món nợ mua nhà c̣n trên 150.000 đô trả hoài chưa dứt th́ anh ta cứ để mặc cho vợ đi làm 6 hoặc 7 ngày/tuần để trang trải, chứ anh ta chẳng cần biết đến.

 

Nhiều lúc, chán đời quá, Tâm muốn bỏ đi thật xa hoặc ly dị với chồng cho rồi!  Thế nhưng... khi nh́n lại hai cháu bé ngây thơ, vô tội, Tâm đành nuốt lệ, ráng chịu đựng cho qua ngày tháng buồn tẻ, chán chường với hy vọng các con có cuộc sống hồn nhiên, vui tươi và trưởng thành một cách b́nh thường như các bạn cùng trang lứa khác.

 

Sau khi nghe kể chuyện người, em có cảm thấy ḷng lắng xuống và đỡ ác cảm đối với cha của các cháu chút nào không? Mặc dù biết rằng em đang vô cùng uất hận, không bao giờ muốn nói tốt cho anh ấy nhưng  xin thú thật là chị rất lấy làm lạ một điều: nếu quả thật chồng em đích thị là người cha vô trách nhiệm th́ cớ sao anh ấy phải bận tâm, xuất tiền để dụ dỗ hai con đến thăm ḿnh làm ǵ?  Và nếu như vô trách nhiệm th́ anh ấy cứ thản nhiên hưởng nhàn, bỏ mặc em nuôi con mệt nghỉ, chứ hơi đâu bảo bọc hai cháu từ nửa tháng qua làm chi cho thêm nặng gánh c̣ng lưng?  Dĩ nhiên là hai cháu đă xúc động trước tấm t́nh phụ tử qua hành động cụ thể của anh ấy.  Dù sao cũng là cốt nhục t́nh thâm, thế mà em đành ḷng quyết liệt chia cắt t́nh cha con rồi c̣n lớn tiếng la rầy, đuổi xô hai con nữa. Thử hỏi làm sao các cháu không cảm thấy hoang mang, từ đó nảy sinh sự so sánh về t́nh thương giữa cha và mẹ đối với các cháu?

 

Thông thường, con gái thích gần gũi mẹ, vậy mà hai cháu lại đành ḷng dứt áo ra đi, không nuối tiếc mà cũng chẳng có một lời thăm hỏi cho dù biết rằng mẹ đang buồn rầu đến sinh bệnh.  Em có thử tự vấn lương tâm để t́m ra nguyên nhân v́ sao không?  V́ em không thể chu cấp đủ tiền bạc cho hai cháu tiêu xài theo ư muốn hay v́ trong thời gian qua, để đối phó với chồng, em đă cố t́nh nhốt các con vào chiếc lồng sắt quá kiên cố khiến chúng phải vùng vẫy, t́m đường tẩu thoát?

 

Đành rằng v́ quá lo lắng cho tương lai của hai cháu gái, v́ không muốn các con bị ảnh hưởng tính hư tật xấu của cha nên em đă không thể kềm chế cơn tức giận đến nỗi có thái độ khá quyết liệt đến như vậy.  Tuy nhiên, chị đang tự hỏi: Không biết em đang thực tâm muốn dạy dỗ hai cháu trở nên người hữu dụng cho xă hội mai sau hay là trong tận đáy ḷng em đang nung nấu cơn thù hận, muốn "chiến đấu một mất một c̣n" với người chồng đă ly dị?

 

Theo chị nghĩ, hai cháu gái c̣n thiếu kinh nghiệm trường đời, chưa có thể nhận định rơ ràng thế nào là một người cha tốt hay xấu, có trách nhiệm hoặc vô trách nhiệm.  Hơn nữa, sống trong một xă hội Âu-Mỹ như thế này, hầu hết các cháu đều mong được cha mẹ tin tưởng vào khả năng ứng xử của các cháu, từ đó có cung cách đối xử với các cháu một cách phóng khoáng, nhẹ nhàng hơn, chứ không g̣ bó, khắt khe như thế hệ của cha mẹ chúng ta đâu, em ạ!

 

Và theo thiển ư của chị, nếu như bây giờ em có cương quyết đăng báo từ con đi chăng nữa th́ hai cháu cũng chẳng cảm thấy bể mặt hay xấu hổ chi cả, bởi lẽ các cháu về sống với cha chứ có đi hoang đàng chi địa hay theo trai đâu mà bị người đời chê cười, lên án, có phải vậy không?  Đă thế, hành động cạn tàu ráo máng của em chỉ đào thêm hố sâu ngăn cách giữa mẹ con, vô t́nh tạo thêm điều kiện cho ba cha con càng khắng khít với nhau hơn.  Như vậy, cơ hội để em được gặp lại và sống bên các con càng trở nên mơ hồ và mỏng manh hơn.

 

Nghĩ cho cùng, hai cháu cũng chỉ là nạn nhân của sự tranh chấp giữa cha mẹ, chắc chắn là các cháu đang mang mặc cảm tự ti và cảm thấy đau khổ không kém.  Điều quan trọng hơn nữa là tương lai của hai cháu sẽ đi về đâu, liệu các cháu có thể tiếp tục sống hồn nhiên, yêu đời và vươn lên mạnh mẽ như những thanh thiếu nữ trưởng thành dưới một mái gia đ́nh hạnh phúc không? 

 

Cũng may mà em vẫn c̣n có chị, có em để than thân trách phận và chia sẻ nỗi âu lo, phiền muộn trong lúc cô đơn, quạnh quẽ như thế này.  Chị thật ḷng khuyên em hăy b́nh tâm suy nghĩ lại, đừng tính toán thiệt hơn, đừng nuối tiếc công lao đă bỏ ra mà hăy xem như đó là bổn phận và trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. 

 

Mong rằng em sớm t́m thấy hạnh phúc trong "sự cho", thay v́ cứ măi bị dằn vặt trong cơn thù hận. Ngẫm ra chẳng có ích lợi cho ai đâu, em ạ!

           

                                         T.A